Người thanh niên bắt đầu kể, giọng nhẹ và đứt quãng, như người lần mò trong một căn phòng tối tìm lại đồ đạc quen thuộc. Anh kể về một căn phòng trọ nhỏ trên gác hai, có cửa sổ nhìn ra một con hẻm khác cũng cũ kỹ như con hẻm này. Kể về những bữa cơm hai người ngồi đối diện nhau dưới ngọn đèn vàng. Kể về tiếng cười của cô gái, về cách cô hay vắt tóc qua một bên vai khi cúi xuống đọc sách. Nhưng cứ đến đoạn nào quan trọng nhất, giọng anh lại loãng ra, như đài radio bắt sóng kém, chữ được chữ mất.
Ông Năm ngồi xuống chiếc ghế đẩu bên cạnh, lắng nghe. Đã lâu lắm rồi ông không ngồi nghe ai kể chuyện. Khách của ông, người sống cũng như người đã khuất, phần lớn đến rồi đi trong im lặng. Còn ông thì luôn là kẻ giữ bí mật, kẻ chôn mọi điều mình thấy xuống đáy lòng. Bốn mươi năm, ông đã biến mình thành một cái giếng cạn — chứa đầy những con số, những số phận, những lời chia tay không bao giờ được nói ra.
Ông nhớ lại người khách đầu tiên. Cái buổi chiều mưa của bốn mươi năm trước. Người đàn ông vui tính ngồi trên ghế, kể chuyện tiếu lâm, cười sảng khoái, trong khi trên đầu ông ta con số "Ba ngày" lơ lửng như một lưỡi gươm treo bằng sợi tóc. Ông Năm trẻ tuổi khi ấy đã há miệng định nói. Định cảnh báo. Định hét lên: "Anh ơi, về nhà đi, đừng đi đâu xa, ba ngày nữa thôi..." Nhưng lời ấy nghẹn lại nơi cổ họng, như một viên đá chặn ngang. Ông không tài nào nói được. Như có một bàn tay vô hình bóp lấy thanh quản ông, lạnh và cứng.
Ba ngày sau, người đàn ông ấy chết. Và ông Năm hiểu ra điều kiện của món quà mình mang: được thấy, nhưng phải câm. Đó là cái giá. Đó là lời nguyền. Đó là cây kéo và sợi xích cùng lúc trao vào tay ông.
"Chú có người yêu không chú?" Người thanh niên bỗng hỏi, cắt ngang dòng hồi tưởng. "Hồi trẻ ấy."
Ông Năm khẽ giật mình. Ông im lặng một lúc lâu, đủ lâu để tiếng quạt trần kẽo kẹt lấp đầy khoảng trống. "Có." Cuối cùng ông nói. "Hồi trẻ chú có một người."
"Rồi sao chú?"
"Rồi chú biết được... một điều về cô ấy." Ông Năm cúi nhìn đôi tay mình. "Chú thấy con số của cô ấy. Ngắn lắm. Chú muốn nói cho cô ấy biết, muốn bảo cô ấy cẩn thận, muốn giữ cô ấy lại. Nhưng chú không nói được. Chú đã không nói được dù chỉ một lời." Giọng ông khàn đặc. "Và rồi cô ấy đi. Đúng như con số. Còn chú thì ở lại, mang theo cái biết mà chẳng để làm gì."
Người thanh niên im lặng. Trong gương, anh nhìn ông Năm bằng một ánh mắt khác hẳn — không còn vô tư, mà có một sự thấu hiểu mơ hồ, như thể nỗi đau của ông chạm vào một nỗi đau nào đó trong chính anh mà anh chưa gọi tên được.
"Vậy là chú ở đây bốn mươi năm." Anh nói chậm rãi. "Một mình. Với cái biết ấy."
"Một mình." Ông Năm gật đầu. "Với cây kéo này."
Ông nhấc cây kéo lên, để nó hứng ánh đèn vàng. Bốn mươi năm, cây kéo này đã thành một phần thân thể ông, nhưng cũng là cái gông trên cổ ông. Mỗi lần ông cầm nó cắt tóc cho ai đó, ông lại cắt thêm một lần vào chính mình — cắt vào nỗi bất lực của kẻ nhìn thấy mọi sự nhưng không được phép thay đổi gì. Người ta tưởng cây kéo là công cụ kiếm sống. Với ông, nó là sợi xích, là bản án bốn mươi năm không được giảm án.
"Cháu nghĩ..." Người thanh niên ngập ngừng. "Cháu nghĩ chú không có lỗi gì cả, chú ạ. Nhìn thấy không có nghĩa là gây ra. Chú chỉ là... người chứng kiến thôi."
Ông Năm ngẩng đầu, nhìn vào gương mặt trẻ trung phản chiếu trong gương. Một cái gì đó trong ngực ông giãn ra, một nút thắt được nới lỏng sau bốn mươi năm. Lạ thay, lời an ủi ấy lại đến từ một người mà chính anh ta còn chưa biết mình là ai, đến từ đâu, và đang đứng ở bên nào của lằn ranh.
"Cảm ơn cháu." Ông Năm nói khẽ.
Bên ngoài hẻm, mưa lại lất phất. Những giọt nước nhỏ gõ lên mái tôn thành một nhịp điệu chậm rãi, đều đặn, như tiếng ai đó đang đếm. Ông Năm đứng dậy, cầm lại lược và kéo. Mái tóc của chàng trai mới được cắt một nửa. Ông sẽ cắt nốt phần còn lại. Nhưng ông biết, cái việc ông sắp làm đêm nay không chỉ là cắt tóc. Nó là một điều gì khác — điều mà bốn mươi năm qua ông chưa từng dám làm.
Lần đầu tiên, ông Năm tự hỏi: liệu mình có thể giúp một người khách của đêm tìm lại được sự thật, mà không phải nói ra dù chỉ một lời?
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 61 →