Ông Năm cắt chậm hơn bình thường. Mỗi nhát kéo, ông lại liếc lên tấm gương, hy vọng một cách vô lý rằng con số sẽ hiện ra, dù chỉ một thoáng, để mọi thứ trở lại đúng với cái trật tự mà ông đã quen suốt bốn mươi năm. Nhưng đỉnh đầu chàng trai vẫn trống. Khoảng không phía trên ấy không phải là sự thiếu vắng tình cờ — nó có một độ sâu kỳ lạ, như nhìn xuống một cái giếng cạn mà không thấy đáy.
Ông từng nghĩ mình đã hiểu hết cái món quà của mình. Người sống có con số đếm xuôi về phía cái chết. Người mới khuất, đôi khi ghé qua, thì không còn con số nào — họ đã đi qua bên kia lằn ranh, không còn gì để đếm. Nhưng anh ta thì khác cả hai. Anh ta nói cười như người sống, kể chuyện như người sống, hỏi giá tiền cắt tóc như người sống. Vậy mà phía trên đầu lại là cái trống rỗng của kẻ đã sang bờ bên kia.
"Chú làm ở đây lâu chưa ạ?" Người thanh niên hỏi, phá vỡ sự im lặng. Mắt anh ta mở ra, nhìn vào hình ảnh ông Năm phản chiếu trong gương.
"Bốn mươi năm." Ông Năm đáp.
"Lâu thật." Anh ta tròn mắt, vẻ ngưỡng mộ thật thà như một đứa trẻ. "Bốn mươi năm chú ngồi đây, cắt tóc cho người ta. Chú có bao giờ chán không chú?"
Ông Năm dừng kéo. Câu hỏi ấy, không hiểu sao, làm cổ họng ông nghẹn lại. Chán ư? Không. Ông chưa bao giờ chán. Ông chỉ mệt. Một sự mệt mỏi không tên, đến từ việc ngày ngày nhìn thấy thứ mà không ai khác nhìn thấy, và ôm lấy nó một mình, câm lặng, bốn mươi năm trời.
"Không chán." Ông nói khẽ. "Chỉ là quen."
Anh ta gật gù, có vẻ hài lòng với câu trả lời. "Cháu thì làm gì cũng nhanh chán. Học hành, công việc, kể cả mấy thứ mình từng thích. Chỉ có một thứ là cháu không chán bao giờ." Anh ta dừng lại, ánh mắt trong gương bỗng xa xăm, như nhìn xuyên qua tấm kính bạc màu để thấy một nơi nào đó rất xa. "Là cô ấy. Người yêu cháu. Cháu nhìn cô ấy cả ngày cũng không chán."
Ông Năm thấy một cái gì đó dịu lại trong giọng nói của chàng trai, một sự ấm áp mỏng manh. Và cùng lúc, ông thấy tấm gương trước mặt khẽ rung. Không phải mặt kính rung, mà là thứ phản chiếu bên trong nó — như mặt nước hồ vừa có ai ném xuống một viên sỏi. Ở rìa tấm gương, nơi bóng tối tụ lại sau chiếc kệ đựng chai lọ cũ, một bóng hình mờ nhạt thoáng hiện. Một dáng người con gái, tóc dài buông xõa.
Ông Năm không quay đầu lại. Bốn mươi năm dạy ông rằng những gì hiện trong gương thì đừng vội tìm bằng mắt thường. Ông chỉ liếc, qua khóe mắt, vào hình ảnh mờ ảo ấy. Cô gái đứng đó, lặng lẽ, đôi mắt ánh lên một nỗi buồn sâu như giếng. Cô không nhìn ông. Cô nhìn người thanh niên đang ngồi trên ghế. Và trong cái nhìn ấy có một sự thiết tha đến mức ông Năm phải cụp mắt xuống, không dám nhìn lâu.
"Cô ấy tên gì?" Ông buột miệng hỏi, dù biết mình không nên.
Người thanh niên mỉm cười, nhưng nụ cười ấy lập tức chững lại. Một thoáng bối rối lướt qua gương mặt anh. Đôi mày khẽ nhíu, như người đang cố nhớ một cái tên ở đầu lưỡi mà không tài nào gọi ra.
"Cô ấy tên..." Anh ta ngừng. Mắt anh ta đảo nhẹ, tìm kiếm. "Lạ thật. Cháu... cháu không nhớ. Sao cháu lại không nhớ được tên cô ấy nhỉ?" Giọng anh ta thoáng run, lần đầu tiên có một vết nứt mỏng trên cái vẻ vô tư. "Cháu nhớ tóc cô ấy. Nhớ cô ấy hay cười. Nhớ cô ấy ngồi đối diện cháu ăn cơm. Nhưng cái tên... nó cứ trượt đi."
Ông Năm đặt một bàn tay lên vai anh ta, nhẹ thôi, qua lớp vải choàng. "Không sao. Người ta hay quên những cái lẽ ra phải nhớ nhất. Đó là chuyện thường."
Đó là một lời nói dối tử tế, và ông biết. Quên tên người mình yêu nhất không phải chuyện thường. Đó là dấu hiệu của một thứ khác — của một ký ức đang rã ra, từng mảnh một, như bức tường vôi cũ bong từng lớp trong mưa. Ông đã thấy điều này ở những người khách đêm khác: họ quên dần, quên dần, cho đến khi chẳng còn gì níu họ lại bờ này nữa.
Trong gương, bóng cô gái vẫn đứng đó. Và ông Năm nhận ra cô không đến để dọa ai. Cô đến vì anh. Cô đứng ở rìa thế giới, kiên nhẫn đến đau lòng, chờ cái ngày người thanh niên này nhớ ra — nhớ ra tên cô, và nhớ ra cả sự thật mà chính anh đang chôn vùi.
Ông Năm hít một hơi sâu, mùi mưa và mùi tóc cũ tràn vào lồng ngực. Bốn mươi năm, ông luôn là kẻ chỉ được nhìn, không được nói. Nhưng đêm nay, lần đầu tiên, ông cảm thấy có một điều gì khác đang được hỏi đến ở ông. Không phải con số. Mà là cách để một người tìm lại được chính mình.
"Cháu kể chú nghe đi." Ông Năm nói, giọng dịu hẳn, đặt lược xuống bàn. "Kể về cô ấy. Từ từ thôi. Đêm còn dài."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 60 →