🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Cánh cửa gỗ hé rộng thêm, kêu lên một tiếng kẽo kẹt dài như tiếng thở dài của ai đó vừa thức giấc. Người khách bước vào, mang theo một luồng khí lạnh từ ngoài hẻm, cái lạnh ẩm của đêm mưa Sài Gòn ngấm vào tận chân tường. Ông Năm đứng dậy, theo một thói quen đã thành phản xạ sau bốn mươi năm, và đưa mắt nhìn người vừa đến.

Đó là một thanh niên. Chừng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi. Áo sơ mi xám nhạt, hơi nhàu, vạt áo bỏ ngoài quần một cách cẩu thả như người ta vẫn làm sau một ngày dài. Tóc anh ta dài hơn mức cần thiết, rủ xuống che một phần trán, lòa xòa quanh tai. Gương mặt trẻ, thanh tú, nhưng có một vẻ gì đó mơ hồ, như một bức ảnh hơi nhòe, như thể anh ta không hoàn toàn đứng trong căn phòng này mà còn vương lại đâu đó nửa bước phía sau.

"Chú còn cắt được không ạ?" Anh ta hỏi, giọng trong và nhẹ, lịch sự. "Cháu thấy đèn còn sáng."

"Còn." Ông Năm gật đầu, đưa tay chỉ chiếc ghế da. "Ngồi đi cháu."

Người thanh niên mỉm cười, một nụ cười dễ chịu, và bước tới. Bước chân anh ta lạ lùng — nhẹ đến mức không phát ra tiếng trên nền gạch, dù đôi giày của anh ta hẳn còn ướt nước mưa. Ông Năm để ý điều đó, nhưng ông không nói gì. Ông đã quen với những vị khách bước đi không thành tiếng. Họ đến vào ban đêm, ngồi xuống, để ông cắt tóc, rồi đi, và sáng hôm sau con hẻm vẫn như chưa từng có ai ghé qua.

Anh ta ngồi xuống ghế. Ông Năm rút tấm vải choàng trắng từ móc, rũ nhẹ cho nó bung ra như một cánh buồm, rồi phủ lên vai khách. Tấm vải đậu xuống, ôm lấy cổ anh ta. Ông cài chiếc kẹp sau gáy, ngón tay ông thoáng chạm vào da cổ người thanh niên, và ông khựng lại nửa giây. Da ấy không lạnh như ông tưởng. Cũng không ấm như người sống. Nó ở giữa, một thứ nhiệt độ không thuộc về đâu cả, như mặt ghế gỗ trong một căn phòng đóng kín lâu ngày.

"Cắt kiểu gì hả cháu?" Ông hỏi, giọng giữ vẻ bình thản nghề nghiệp.

"Cứ gọn gàng thôi chú. Như... như lần trước ấy." Anh ta đáp, rồi khẽ ngẩn ra một thoáng, như chính mình cũng không chắc vì sao lại nói thế. "Mà chắc cháu chưa từng đến đây. Lạ thật, cháu thấy quen ghê."

Ông Năm không trả lời. Ông cầm lược, cầm kéo, và bắt đầu công việc của bốn mươi năm. Lược lướt qua mái tóc dài, gỡ nhẹ những lọn rối. Rồi ông ngẩng lên, nhìn vào tấm gương lớn trước mặt — cái nghi thức câm lặng mà ông thực hiện với mọi người khách, từ đứa trẻ con đến cụ già sắp lìa đời. Ông nhìn lên đỉnh đầu của họ, nơi con số luôn hiện ra, mờ như khói, để biết mình đang tiễn ai, tiễn còn bao lâu.

Ông nhìn lên đỉnh đầu người thanh niên.

Và ông không thấy gì cả.

Ông Năm chớp mắt. Bốn mươi năm, chưa một lần nào tấm gương để trống. Mỗi sinh mạng ngồi xuống chiếc ghế kia đều mang theo con số của mình, dù dài dù ngắn, dù vài giờ hay vài thập kỷ. Con số là thứ luôn ở đó, lạnh lùng và chắc chắn như cái chết. Nhưng phía trên đầu chàng trai này, chỉ có khoảng không. Trống rỗng. Như một trang giấy đã bị ai đó xé mất.

Tay ông Năm hơi run. Cây kéo dừng lại giữa không trung, lưỡi thép sáng loáng dưới ánh đèn vàng. Ông cúi xuống nhìn kỹ hơn vào gương, nghĩ rằng có lẽ ánh sáng yếu, có lẽ mắt ông đã mờ theo tuổi. Nhưng không. Con số không mờ. Con số không có. Đó là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, và ông Năm, hơn ai hết, hiểu rõ sự khác nhau ấy.

"Chú? Chú sao thế?" Người thanh niên hỏi, mắt vẫn nhắm hờ, giọng vẫn nhẹ tênh.

"Không có gì." Ông Năm hắng giọng, cố giữ cho bàn tay vững lại. "Tóc cháu rối quá, chú gỡ chút."

Anh ta khẽ cười, một tiếng cười khe khẽ, vô tư. "Dạo này cháu hay quên chải đầu. Đầu óc cứ lơ mơ thế nào ấy chú ạ. Có những buổi sáng cháu thức dậy mà chẳng nhớ tối qua mình đã làm gì, đi đâu. Chắc tại cháu mệt."

Ông Năm im lặng. Lưỡi kéo lại khẽ khàng chuyển động, cắt đi một lọn tóc. Lọn tóc rơi xuống tấm vải trắng, đậu lại đó, không trượt xuống sàn như những lọn tóc bình thường vẫn rơi. Nó nằm yên trên nền vải, một dấu hỏi nhỏ màu đen.

Bốn mươi năm trong nghề, ông Năm đã gặp đủ loại khách của nửa đêm. Những người đã khuất nhưng còn vương vấn, đến để được cắt cho gọn gàng trước khi đi hẳn. Ông cắt cho họ, tiễn họ, và họ tan đi nhẹ nhàng như sương. Nhưng người thanh niên này khác. Họ đến vì biết mình đã chết. Còn anh ta — ông Năm nhìn nụ cười vô ưu phản chiếu trong gương — anh ta hoàn toàn không biết.

Và đó, ông Năm chợt hiểu với một nỗi lạnh dâng lên từ gáy, mới là điều đáng sợ nhất.

Hết Chương 58

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 59
← TrướcTiếp →