🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Con hẻm ấy nằm khuất sau lưng một dãy phố Sài Gòn ồn ào, nơi ban ngày người ta chen nhau bán bún, bán cà phê, bán những thứ rẻ tiền dưới mái hiên tôn nóng rẫy. Nhưng càng đi sâu vào trong, tiếng động cứ thưa dần, như thể có ai đó đang từ từ vặn nhỏ âm lượng của cả thành phố. Đến cuối hẻm, nơi ngọn đèn đường cuối cùng đứng nghiêng nghiêng vì một lần xe tải quệt phải từ đời nào, có một tiệm cắt tóc cũ. Tấm biển gỗ bạc màu chỉ còn đọc được hai chữ: "Năm — Hớt Tóc".

Người ta gọi ông là ông Năm, dù chẳng mấy ai nhớ ông tên thật là gì, cũng chẳng ai nhớ ông là con thứ năm trong nhà hay đơn giản vì tiệm mở năm nào đó xa lắc. Bốn mươi năm rồi, ông ngồi đó. Bốn mươi năm, cái ghế da sờn cũ, tấm gương loang lổ vết bạc, và cây kéo. Những người trong xóm bảo nhau rằng ông Năm chẳng bao giờ già đi thêm — như thể ông đã già hết mức có thể vào một ngày nào đó rất xa, rồi dừng lại ở đấy, đợi.

Đêm nay trời Sài Gòn ẩm. Cơn mưa chiều vừa tạnh, để lại trên mặt nhựa một lớp nước mỏng phản chiếu ánh đèn vàng thành những vũng sáng méo mó. Mùi mưa nồng lên từ tường gạch cũ, trộn với mùi dầu gội cổ điển, mùi phấn rôm, mùi sáp vuốt tóc mà bây giờ chẳng tiệm nào còn dùng. Trong tiệm, chiếc quạt trần quay chậm rãi, phát ra tiếng kẽo kẹt đều đặn, như tiếng thở của một con vật già nằm ngủ trong góc.

Ông Năm ngồi trên chiếc ghế đẩu sau bàn, đôi tay đặt lên đầu gối. Đôi tay ấy đã cắt tóc cho cả một thế hệ trong xóm — cắt cho những đứa trẻ con khóc nhè, rồi cắt cho chính chúng khi chúng lớn lên đi cưới vợ, rồi cắt cho con của chúng. Da tay ông giờ đã mỏng và nhăn như giấy bồi, gân nổi lên thành những đường xanh nhạt. Nhưng khi cầm kéo, đôi tay ấy vẫn vững như cách đây bốn mươi năm.

Khuya rồi. Lẽ ra ông đã đóng cửa. Nhưng ông Năm hiếm khi đóng cửa hẳn vào buổi tối. Ông cứ để cánh cửa gỗ hé một khe, để ngọn đèn vàng trong tiệm hắt ra một vệt sáng dài trên nền hẻm ướt. Ông bảo, để vậy cho có hơi người. Nhưng trong lòng, ông biết lý do thật khác. Ông để cửa mở vì những người khách của ông — phần lớn — không đến vào ban ngày.

Bốn mươi năm trước, ông Năm là một thanh niên. Ông không nhớ rõ cái ngày mọi thứ thay đổi, chỉ nhớ rằng có một buổi chiều mưa, ông ngẩng lên nhìn vào gương trong lúc cắt tóc cho một người khách, và ông thấy. Trên đỉnh đầu người ấy, lơ lửng trong làn hơi mờ của tấm gương cũ, là một con số. Một con số nhỏ, mờ như khói, nhưng rõ ràng đến mức ông không thể nào không đọc được.

Hồi ấy ông tưởng mình hoa mắt. Ông dụi mắt, ông lắc đầu, ông cười với chính mình trong gương. Nhưng con số vẫn ở đó. Và ba ngày sau, người khách ấy không còn trên đời nữa. Một tai nạn, người ta bảo. Bất ngờ lắm, người ta bảo. Chẳng ai ngờ, người ta bảo. Chỉ có ông Năm là đã biết trước. Ba ngày. Con số đã nói với ông như thế, và ông đã không tin, đã không nói gì, đã chỉ lặng lẽ thối tiền và chúc người ta về bình an.

Từ đó, mỗi gương mặt ngồi xuống chiếc ghế da kia, ông đều thấy con số của họ. Có người vài chục năm, con số dài đến mức làm ông nhẹ lòng. Có người chỉ vài tháng, vài tuần. Và ông học được một điều cay đắng nhất: con số không bao giờ sai, và ông không bao giờ được phép nói ra. Lần ông thử nói, lưỡi ông như bị ai đó túm lấy, lời nghẹn nơi cổ họng, không tài nào thoát ra. Như thể cái món quà quái đản kia đi kèm một điều kiện: mày được thấy, nhưng mày phải câm.

Ông Năm nhấc cây kéo trên bàn lên, lau nhẹ lưỡi kéo bằng tấm khăn flanen đã ngả vàng. Kim loại lạnh thấm vào lòng bàn tay ông, quen thuộc đến mức ông không còn phân biệt được đâu là kéo, đâu là một phần của chính mình. Bốn mươi năm cầm nó, ông đã cắt đi bao nhiêu mái tóc, đã tiễn đi bao nhiêu con người mà họ không hề hay biết mình đang được tiễn.

Ngoài hẻm, một tiếng bước chân vang lên. Chậm rãi, đều đặn, lội qua vũng nước. Ông Năm ngẩng đầu nhìn ra khe cửa. Vệt sáng vàng trên nền hẻm bỗng bị một cái bóng cắt ngang. Một người khách. Vào giờ này.

Ông đặt cây kéo xuống, thở ra một hơi dài, và khẽ nói với khoảng không trước mặt, giọng khàn như tiếng cửa gỗ cọ vào bậu: "Vào đi. Cửa không khóa."

Hết Chương 57

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 58
← TrướcTiếp →