🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Gia đình Tuấn ở lại ngôi nhà trên dốc thêm một tháng nữa. Họ không vội đi, dù ban đầu Diệu từng nằng nặc đòi chuyển. Bởi vì ngôi nhà đã khác. Nó không còn là nơi của tiếng đàn lúc nửa đêm, của tiếng thở dài ngoài hành lang, của những bông cúc nở trái mùa. Nó đã trở thành một ngôi nhà bình thường — ấm áp, sáng sủa, có tiếng cười của Hạnh vang trong gian bếp, có mùi trà gừng do chính tay Diệu pha mỗi sáng, không còn là mùi của ai khác. Cái nỗi cô đơn khổng lồ từng lẩn quất trong từng thớ gỗ đã tan đi, để lại một khoảng trống êm đềm mà gia đình cô dần lấp đầy bằng cuộc sống của chính mình.

Nhưng rồi công việc của Tuấn gọi anh trở lại Sài Gòn, và họ thu xếp rời đi. Buổi sáng cuối cùng, Diệu dậy sớm, đi một vòng quanh ngôi nhà như để chào tạm biệt. Cô dừng lại lâu nhất ở gian phòng có cây đàn. Gian phòng giờ chỉ còn cây đàn cũ phủ tấm vải trắng — họ đã trải lại nó như lúc mới đến. Cô đặt tay lên nóc đàn, lặng một lúc. Không có nốt nhạc nào vang lên. Chỉ có sự im lặng bình yên của một căn phòng đã được giải thoát khỏi nỗi đau của nó.

"Cảm ơn," cô thì thầm với gian phòng trống. "Vì đã để tụi con giúp. Vì đã tin tụi con."

Khi chiếc xe chở gia đình cô bò xuống con dốc, ra khỏi màn sương, Diệu ngoái lại nhìn ngôi nhà lần cuối. Nó đứng đó, lặng lẽ giữa hàng thông, tường vôi bong tróc, cửa sổ gỗ sơn xanh đã bạc — y như cái ngày đầu cô đến. Nhưng giờ cô nhìn nó bằng đôi mắt khác. Không phải một ngôi nhà bị ám. Một ngôi nhà từng đợi chờ, và giờ đã thôi đợi. Cô tự hỏi người thuê tiếp theo sẽ cảm thấy gì khi bước vào. Có lẽ chỉ là một căn nhà cũ trên đồi, ấm cúng và yên tĩnh, thoảng đâu đó mùi cúc và mùi trà gừng mà không ai giải thích được — di chứng dịu dàng của một tình yêu đã tìm được đường về.

Hạnh ngủ gật trên ghế sau, đầu tựa vào vai mẹ. Tuấn lái xe trong im lặng, thi thoảng liếc nhìn vợ con qua gương chiếu hậu, ánh mắt anh đã hết những đêm mất ngủ. Đà Lạt lùi dần ra sau lưng họ, sương loãng dần, rồi nắng tràn ra khi xe đổ xuống đèo. Diệu hạ cửa kính, để gió cao nguyên lạnh ùa vào lần cuối, mang theo mùi thông, mùi đất ẩm, mùi của một thành phố mà cô sẽ không bao giờ quên.

Cô nghĩ về Lan, về cụ Lành, về ba mươi năm chờ đợi và một cái ôm cuối cùng dưới ánh sáng dịu trong gian phòng có cây đàn. Cô nghĩ về điều mà mấy ngày qua đã dạy cô — rằng người chết trong những câu chuyện như thế này không đáng sợ. Họ không tới để hù dọa, để báo thù, để kéo người sống xuống cùng họ. Họ chỉ ở lại vì một điều gì đó chưa xong, một lời chưa nói, một người chưa gặp, một bài hát chưa đàn xong. Họ đáng thương hơn là đáng sợ. Và đôi khi, tất cả những gì họ cần chỉ là một người sống chịu dừng lại, lắng nghe, và nói giùm họ cái điều mà họ không còn nói được nữa.

Diệu nhắm mắt, tựa đầu vào cửa kính. Cô nghĩ về cái bóng người áo khoác sẫm, mũ rộng vành, mà cô đã thấy thoáng qua bao lần — ngày đầu đến, trong cơn mộng bên giếng, trên đồi thông, trong tấm ảnh ba mươi năm. Câu nói của anh ta trong giấc mơ vẫn còn đó, ở rìa trí nhớ, như một mảnh ghép của một bức tranh lớn hơn mà cô chưa nhìn thấy. "Còn vài câu chuyện nữa, trước khi tất cả nối lại làm một." Cô không hiểu. Nhưng cô có cảm giác kỳ lạ rằng câu chuyện của gia đình cô, ở ngôi nhà sương phủ trên đồi Đà Lạt, chỉ là một sợi chỉ trong một tấm dệt rộng lớn hơn nhiều — một tấm dệt trải khắp những đô thị của đất nước này, nơi người sống và người chết vẫn lặng lẽ tồn tại song song, cách nhau chỉ một màn sương mỏng, một ranh giới mà thi thoảng, vào những đêm lạnh nhất, lại mỏng đến mức người ta có thể nghe được tiếng nhau.

Xe ra khỏi đèo, đổ về phía đồng bằng. Sương Đà Lạt đã ở lại phía sau, chỉ còn là một vệt trắng mờ nơi đỉnh núi xa. Diệu mở mắt, nhìn về phía trước, nơi con đường dài trải ra dưới nắng. Đâu đó trên con đường ấy, ở một thành phố khác, một góc phố khác, một căn nhà khác, cô biết sẽ còn những người như Lan, như cụ Lành — đang đợi, đang lạc, đang gọi một ai đó không nghe thấy. Và đâu đó, ở rìa câu chuyện của họ, một người đàn ông đội mũ rộng vành sẽ lại lặng lẽ đứng nhìn, ghi nhận, rồi quay đi vào sương. Nhưng đó là những câu chuyện khác. Còn câu chuyện này, câu chuyện của hai cha con bên đồi thông, cuối cùng đã có một cái kết ấm áp. Và Diệu, ôm con gái đang say ngủ trong tay, mỉm cười, để thành phố bên kia sương lùi dần, lùi dần, vào quá khứ.

Hết Chương 56

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 57
← TrướcTiếp →