Phải mất gần một tuần Diệu và Tuấn mới tìm ra. Họ hỏi bà chủ quán cà phê, hỏi người môi giới Khải, hỏi mấy cụ già bán hàng trong khu chợ cũ. Phần lớn lắc đầu — chuyện ba mươi năm, ai còn nhớ. Nhưng cuối cùng, một bà cụ bán nhang ở cổng một ngôi chùa nhỏ, khi nghe nhắc tên cụ Lành, đã ngừng tay, ngẩng lên, và đôi mắt đục của bà ánh lên một thứ ký ức xa xôi.
"Ông Lành trồng hoa hả?" Bà cụ hỏi. "Tôi biết. Hồi đó ai chẳng biết. Ông ấy hiền, mà tội. Con gái đi học rồi mất tích, ông ấy cứ đợi hoài. Người ta đồn con bé chết dưới khu ngập, nhưng ông ấy không tin, cứ bảo con sắp về. Đến lúc ông ấy mất, hàng xóm gom tiền chôn ông trên đồi thông sau chùa. Còn con bé..." Bà cụ chép miệng. "Hồi xưa người ta có tìm thấy nó dưới khu cũ, lâu lắm rồi, chôn vội ở đó. Sau này một nhà hảo tâm dời mộ nó lên cạnh mộ ông. Để hai cha con gần nhau. Tội nghiệp."
Diệu và Tuấn nhìn nhau. Vậy là hai cha con, ít nhất về phần xương cốt, đã được nằm cạnh nhau từ lâu — chỉ là linh hồn họ thì vẫn lạc nhau suốt ba mươi năm, mỗi người mắc kẹt ở một nơi mình chết, không biết người kia ở ngay bên cạnh.
Bà cụ chỉ đường. Họ leo lên đồi thông sau chùa, ôm theo gói kỷ vật và một bó cúc trắng tươi mua dưới chợ. Đồi thông buổi chiều yên ả, nắng xiên qua những thân cây thẳng tắp, rải xuống mặt đất những vệt vàng dài. Sương đã rút lên cao, để lộ một bầu trời trong hiếm hoi. Mùi nhựa thông thơm nồng, sạch sẽ, hoàn toàn khác cái mùi đất mục dưới khu phố không đèn.
Hai nấm mộ nằm cạnh nhau dưới một cây thông già, đơn sơ, ốp đá xám. Mộ cụ Lành lớn hơn, bia khắc tên và ngày tháng. Mộ Lan nhỏ hơn, bên cạnh, bia chỉ khắc vỏn vẹn "Nguyễn Thị Lan" và hai con số năm sinh năm mất, cách nhau đúng hai mươi năm. Cả hai nấm mộ đều đã cũ, rêu loang, nhưng có ai đó thỉnh thoảng vẫn ghé qua — vài que nhang tàn cắm nơi bát hương, một bông hoa dại héo đặt trên bia.
Diệu đặt bó cúc trắng xuống, chia làm hai, một nửa cho mỗi nấm mộ. Cô thắp nhang, cắm vào bát hương đã nguội. Khói nhang bay lên thẳng tắp trong không khí lặng gió, mảnh và xanh, hòa vào nắng chiều. Cô đứng lặng một lúc, nhìn hai cái tên khắc trên đá, hai con số đánh dấu hai cuộc đời ngắn dài khác nhau nhưng cùng kết thúc trong nỗi đợi chờ. Hai mươi năm cho cô con gái. Mấy chục năm cho người cha. Và ở giữa hai cái mốc ấy, ba mươi năm hai linh hồn lạc nhau trong sương — một quãng thời gian dài hơn cả đời người mà Lan từng sống.
Hạnh đứng giữa hai nấm mộ, chắp hai bàn tay nhỏ, cúi đầu một cách nghiêm trang mà chẳng ai dạy nó. Con bé đứng yên lâu hơn Diệu tưởng, như đang lắng nghe điều gì. Rồi nó ngẩng lên, mỉm cười, và nói: "Ông với cô Lan ở chung một chỗ rồi mẹ. Giờ thì ấm rồi. Không lạnh nữa. Ông bảo cảm ơn mẹ. Cô Lan cũng cảm ơn nữa."
Diệu quỳ xuống giữa hai nấm mộ, đặt gói kỷ vật xuống. Cô lấy ra tập bản nhạc, những lá thư, xấp ảnh. Cô lưỡng lự, rồi quyết định không chôn chúng — cô sẽ gửi lại nhà chùa giữ giùm, để chúng được hương khói, được nhớ đến. Nhưng cô lấy ra một thứ, đặt lên mộ cụ Lành: tấm ảnh hai cha con đứng trong vườn cúc, tấm ảnh Lan đội vòng hoa khoác tay cha. Cô tì nó vào chân bia, mặt ảnh hướng ra, để hai cha con, dù bằng đá hay bằng linh hồn, có thể mãi mãi nhìn thấy khoảnh khắc hạnh phúc của mình.
"Bác Lành, Lan ơi," cô nói khẽ. "Tụi con không quấy rầy hai người nữa. Tụi con chỉ muốn nói, tụi con mừng cho hai người. Mừng lắm. Bác đợi lâu rồi, giờ nghỉ ngơi đi bác. Lan cũng vậy. Về nhà rồi mà."
Một cơn gió nhẹ luồn qua rặng thông, làm những cành cây xào xạc, và một làn hương cúc thoảng qua — dù bó cúc họ mang theo còn tươi, chưa thể có hương ấy. Diệu mỉm cười qua nước mắt. Cô biết đó là lời đáp. Lời cảm ơn cuối cùng, nhẹ như sương, từ hai con người giờ đã thôi đợi chờ.
Họ xuống đồi khi nắng chiều đã vàng rực. Phía sau, hai nấm mộ nằm yên dưới cây thông già, bó cúc trắng nổi bật trên nền đá xám, và khói nhang vẫn còn vương vấn trong nắng. Lần đầu tiên kể từ ngày đặt chân tới Đà Lạt, Diệu cảm thấy lòng mình hoàn toàn nhẹ nhõm. Câu chuyện đã khép lại, không phải bằng nỗi sợ, mà bằng một sự an ủi. Nhưng khi cô ngoái nhìn lại đồi thông lần cuối, ở rìa tầm mắt, giữa hai thân cây xa nhất, cô lại thoáng thấy một bóng người đứng lặng, áo khoác sẫm, mũ rộng vành — đang nhìn về phía hai nấm mộ, rồi quay đi.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 56 →