🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Diệu tỉnh dậy muộn. Khi cô mở mắt, có một thứ gì đó khác lạ tràn vào phòng, và phải mất một lúc cô mới nhận ra đó là gì: nắng. Nắng thật, vàng và ấm, đổ qua ô cửa sổ gỗ sơn xanh, trải một vệt sáng lên sàn nhà. Suốt những ngày kể từ khi gia đình cô chuyển đến, buổi sáng nào cũng là một thứ màu xám nhợt, sương phủ kín đến tận trưa. Nhưng sáng nay sương đã tan sớm, và ngôi nhà ngập trong thứ ánh sáng mà cô tưởng nó đã quên mất từ lâu.

Cô nằm yên một lúc, lắng nghe. Và cô nhận ra điều khác biệt thứ hai: sự im lặng. Không phải sự im lặng nặng nề, chờ đợi, đầy ánh mắt vô hình của mấy đêm qua. Mà là một sự im lặng nhẹ nhõm, trống trải theo cái nghĩa tốt đẹp nhất — như một căn phòng vừa được mở toang cửa cho gió lùa qua sau nhiều năm đóng kín. Cái cảm giác có ai đó đứng sau lưng, có ai đó đang nhìn, có ai đó đang đợi — tất cả đã biến mất. Ngôi nhà, lần đầu tiên, chỉ là một ngôi nhà.

Cô bước xuống bếp. Tuấn đã dậy, đang pha trà, và điều khiến Diệu dừng lại nơi ngưỡng cửa là gương mặt anh — thư thái, không còn những nếp nhăn căng thẳng của mấy hôm trước. Anh ngẩng lên, mỉm cười với cô. "Em ngủ ngon không? Anh ngủ một mạch tới sáng. Lâu lắm rồi mới ngủ được như vậy."

"Em cũng vậy," Diệu nói, và cô nhận ra đúng là như vậy. Đêm qua, sau tất cả, cô đã ngủ một giấc sâu, không mộng mị, không tiếng đàn, không tiếng bước chân ngoài hành lang.

Hạnh chạy vào bếp, tóc rối, vui vẻ như mọi đứa trẻ buổi sáng. Nhưng con bé dừng lại giữa bếp, nhìn quanh, rồi nói một câu khiến cả hai vợ chồng lặng đi: "Ông đi rồi mẹ ơi. Ông với cô Lan đi rồi. Nhà mình giờ chỉ còn nhà mình thôi." Con bé nói không buồn, không sợ, mà nhẹ nhõm, như thông báo một tin vui. Rồi nó leo lên ghế, đòi ăn sáng, và câu chuyện về "ông" khép lại đơn giản như thế, qua miệng đứa trẻ đã làm cây cầu nối giữa hai cõi mà không hề hay biết gánh nặng mình từng mang.

Sau bữa sáng, Diệu ra vườn. Sương đã tan hết, và lần đầu tiên cô nhìn rõ khu vườn dưới ánh nắng. Những luống cúc khô của mùa đông vẫn trơ trụi cành. Nhưng cái luống đã nở rộ kỳ lạ mấy hôm trước — cái luống nơi người ta tìm thấy cụ Lành nằm xuống — giờ những bông hoa trắng ấy đã héo. Không phải héo úa thê lương, mà héo một cách nhẹ nhàng, tự nhiên, như những bông hoa đã hoàn thành nhiệm vụ của mình và yên tâm tàn đi. Chúng đã nở để báo một ngày trở về. Ngày đó đã đến, và giờ chúng có thể nghỉ ngơi.

Diệu quỳ xuống bên luống hoa, đưa tay chạm vào những cánh hoa đã khô. Nắng ấm trên lưng cô, và sương đọng còn sót lại trên cỏ tan dần dưới những tia nắng đầu tiên, bốc lên thành một làn hơi mỏng manh rồi biến mất. Cô không thấy buồn. Cô thấy một sự bình yên sâu thẳm, thứ bình yên mà người ta chỉ cảm được sau khi đã chứng kiến một nỗi đau rất dài cuối cùng cũng được xoa dịu. Có những cái kết không cần tiếng vỗ tay, không cần một lời tuyên bố. Chúng đến lặng lẽ, như sương tan, như một luống hoa đã nở hết phận mình thì yên tâm tàn đi. Cô nhặt một bông cúc trắng đã héo, ép nó vào lòng bàn tay, và thì thầm: "Hai cha con đoàn tụ rồi nhé. Cảm ơn đã tin con."

Buổi chiều, Tuấn đề nghị một điều mà cả hai đều thấy là đúng đắn. Họ vào gian phòng có cây đàn, gói ghém cẩn thận tập bản nhạc chép tay, những lá thư không gửi, xấp ảnh đen trắng, và bó cúc khô trong chiếc lọ sứt. Họ sẽ không vứt bỏ những thứ ấy. Họ sẽ tìm cách trao chúng cho ai đó còn nhớ đến cụ Lành và Lan, hoặc đặt chúng nơi mộ phần hai cha con, nếu tìm được. Những kỷ vật của một tình yêu kéo dài qua cả cái chết xứng đáng được giữ gìn, không phải bị quên đi một lần nữa.

Khi Diệu cầm tập bản nhạc lên, một mảnh giấy nhỏ rơi ra từ giữa các trang. Một bức ảnh mà cô chưa từng thấy trong hộp. Cô nhặt lên, lật ra xem, và tim cô đập một nhịp lạ. Đó là một tấm ảnh cũ, đen trắng, chụp cụ Lành và Lan đứng trong vườn cúc. Nhưng ở rìa tấm ảnh, mờ trong sương phía sau hai cha con, có một bóng người thứ ba. Một người đàn ông cao, mặc áo khoác sẫm, đội mũ rộng vành che khuất gương mặt, đứng lặng lẽ ở cuối khu vườn. Một người mà Diệu chắc chắn không thuộc về gia đình này. Một người mà cô đã thấy ở đâu đó rồi — trong cơn mộng bên giếng, và xa hơn nữa, một cái bóng giữa sương ngày đầu tiên cô đặt chân tới căn nhà này.

Hết Chương 53

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 54
← TrướcTiếp →