Bản nhạc tiến tới nửa trang cuối, và rồi, lần đầu tiên trong ba mươi năm, nó không dừng lại. Diệu nín thở nghe những nốt nhạc cuối cùng rơi xuống — chúng không vụng về nữa, không phải tiếng đàn của một đứa trẻ đang tập, mà đầy đặn, dịu dàng, như được chơi bởi một bàn tay đã thuộc lòng từng phím sau bao đêm chờ đợi. Giai điệu đi đến câu kết, một câu nhạc chậm rãi dâng lên rồi lắng xuống, như một hơi thở phào, như một câu nói cuối cùng được thốt ra trọn vẹn. Và khi nốt cuối ngân lên, dài và trong, cả ngôi nhà như rùng mình một cái rất khẽ, rồi lặng đi.
Bài hát đã xong. Sau ba mươi năm, lời hứa của đứa con gái cuối cùng cũng được hoàn thành — bởi chính người cha, đàn thay cho con.
Trong sự im lặng tiếp theo, một điều kỳ lạ xảy ra. Gian phòng, vốn lạnh giá và tối tăm, bỗng sáng lên. Không phải ánh nến — ngọn nến đã tàn. Mà là một thứ ánh sáng dịu, mờ, như sương buổi sớm được mặt trời chạm vào, tỏa ra từ chính giữa gian phòng. Và trong thứ ánh sáng ấy, Diệu nhìn thấy họ.
Cụ Lành. Lần đầu tiên, không còn là tiếng thở dài, tiếng bước chân, dấu chân trong bụi. Một ông cụ gầy, lưng hơi còng, mái tóc bạc, mặc chiếc áo len cũ, đang đứng dậy khỏi ghế đàn. Gương mặt ông — gương mặt mà Diệu đã thấy trong những tấm ảnh, đôi mắt hiền và buồn — giờ đang ngước lên, hướng về phía cửa gian phòng. Và ở đó, nơi cửa, trong vầng sáng dịu, một cô gái đang bước vào.
Lan. Mái tóc đen dài, chiếc áo len màu kem, đôi mắt không còn nỗi buồn xa xăm mà long lanh, sống động. Cô không còn là cô gái ốm yếu bên giếng. Cô là cô gái trong tấm ảnh đội vòng hoa cúc, tươi tắn, trẻ trung, đang chạy về phía cha mình.
"Ba ơi."
Diệu nghe được hai tiếng ấy, dù không chắc nó vang lên trong không khí hay trong tâm trí cô. Hai tiếng mà cô gái đã gọi suốt một đêm cuối cùng trong sương lạnh dưới chân đồi, mà không ai nghe. Hai tiếng đã khắc lên đá ong bên giếng. Hai tiếng đã chìm vào màn sương dày ba mươi năm trước, không vọng được lên tới đầu dốc bên kia. Bây giờ, cuối cùng, ở đúng cái gian phòng nơi cây đàn đợi suốt bấy nhiêu năm, có người nghe.
Người cha quay lại. Và khi ông thấy con gái, cả gương mặt nhăn nheo của ông giãn ra, vỡ òa thành một thứ mà Diệu chỉ có thể gọi là niềm hạnh phúc tinh khôi nhất mà cô từng chứng kiến. Không có một chút sợ hãi, một chút oán trách, một chút nào của cái thế giới u ám mà cô vẫn tưởng tượng về cõi người chết. Chỉ có một người cha vừa nhìn thấy con mình trở về, sau quá nhiều mùa đông một mình.
Ông không nói gì. Ông chỉ dang tay ra. Và Lan chạy tới, ôm chầm lấy cha, vùi mặt vào vai ông như một đứa trẻ trở về sau một chuyến đi quá dài. Diệu thấy đôi vai gầy của ông cụ run lên. Thấy ông đưa bàn tay nhăn nheo vuốt mái tóc con gái, đúng cái cử chỉ mà cô đã thấy thoáng qua trong những giấc mơ. Ba mươi năm tan ra trong một cái ôm.
Diệu khóc. Tuấn, bên cạnh cô, người kỹ sư cứng cỏi, cũng đang lặng lẽ lau mắt. Và Hạnh — Hạnh mỉm cười, vẫy tay với hai bóng hình trong ánh sáng, như chào tạm biệt những người bạn cũ. "Ông tìm được cô Lan rồi," con bé nói khẽ. "Ông không buồn nữa."
Hai cha con quay lại nhìn về phía gia đình Diệu. Cụ Lành, vẫn ôm con gái, khẽ cúi đầu — một cái cúi đầu của lời cảm ơn sâu thẳm, không lời nào diễn tả được. Đôi mắt buồn của ông giờ đầy nước, nhưng là nước mắt của sự nhẹ nhõm. Lan cũng nhìn Diệu, và mỉm cười — nụ cười trong veo như nắng xuyên qua sương — rồi khẽ chắp tay, như nói lời từ biệt và cảm tạ với người đã đi tìm cô, đã mang sự thật về cho cha cô, đã tháo gỡ sợi dây giữ hai cha con lại trong nỗi đợi chờ.
Rồi vầng sáng dịu dần. Hai bóng hình mờ đi, không phải tan biến trong sợ hãi, mà tan ra trong bình yên, như hai giọt sương được nắng mai làm bốc hơi, hòa vào không khí, vào ánh sáng, vào hương cúc thoảng qua. Cái lạnh trong gian phòng cũng tan theo. Khi ánh sáng tắt hẳn, gian phòng chỉ còn lại bóng tối bình thường, cây đàn cũ, và mùi nến vừa tàn.
Nhưng nó không còn là gian phòng của nỗi đau nữa. Diệu bước tới, đặt tay lên nóc cây đàn còn ấm. Trên giá nhạc, bản nhạc chép tay vẫn nằm đó. Cô cúi xuống nhìn nửa trang cuối từng bỏ trống. Và cô khẽ run lên: ở dòng cuối cùng, bằng một nét chữ nắn nót của con gái, hệt nét chữ ở trang đầu, vừa hiện ra một dòng mới mà tối qua chưa hề có — "Con đàn cho ba nghe rồi. Con về nhà rồi, ba ơi."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 53 →