🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Gian phòng có cây đàn lạnh hơn phần còn lại của ngôi nhà, cái lạnh đặc quánh dồn lại như nước trong một cái hố. Ngọn nến cháy trên nóc đàn, ngọn lửa đứng yên kỳ lạ, không lay động dù có gió lùa qua khe cửa. Tiếng đàn dừng lại khi Diệu bước vào, như mọi lần. Nhưng đêm nay, sự im lặng không trống rỗng. Nó căng lên, chờ đợi, có mặt. Diệu cảm nhận rõ ràng một sự hiện diện trong gian phòng — không phải sau lưng, không ở góc tối, mà ngay đó, ngay bên cây đàn, đang nhìn cô.

Cô không bật đèn pin. Cô không muốn xua đi cái khoảnh khắc mong manh này. Cô chỉ bước tới gần, đến trước cây đàn, và quỳ xuống. Tuấn đứng lại nơi ngưỡng cửa, ôm Hạnh, để cô làm điều cô phải làm.

"Bác Lành ơi," Diệu nói. Giọng cô run, nhưng cô cố giữ cho nó dịu dàng, như nói với một người già đang ốm. "Con biết bác ở đây. Con biết bác đã đợi lâu lắm rồi. Ba mươi năm. Con đã đọc những lá thư bác viết cho Lan. Con đã thấy vườn cúc bác trồng cho cô ấy. Con xin lỗi vì đã đọc thư của bác. Nhưng con cần bác nghe con nói điều này."

Ngọn nến chao một nhịp, rồi đứng yên. Diệu hít một hơi, rồi nói tiếp, từng chữ một, chậm rãi.

"Hôm nay con xuống khu phố dưới chân đồi. Cái khu mà người ta gọi là khu không đèn. Con tìm thấy chỗ Lan đã ở. Con tìm thấy cái giếng, và cây cẩm tú cầu cạnh giếng. Và con tìm thấy một dòng chữ Lan khắc lên đá." Diệu ngừng lại, nuốt nước mắt. "Cô ấy khắc: 'Con muốn về nhà với ba.'"

Trong gian phòng, một âm thanh khẽ vang lên. Không phải tiếng đàn. Một tiếng nấc. Khô, già nua, vỡ ra trong không khí, như tiếng một người đàn ông cố nén tiếng khóc suốt mấy chục năm, giờ không nén được nữa.

"Bác à," Diệu nói tiếp, nước mắt giờ đã lăn dài, "Lan không bỏ bác. Cô ấy chưa bao giờ bỏ bác. Năm đó có lũ, đường lên dốc sạt lở, cô ấy bị kẹt lại dưới đó, rồi cô ấy ốm. Cô ấy không về được, không phải vì cô ấy quên, mà vì cô ấy không thể. Đêm cuối cùng, cô ấy đã gọi bác. Cô ấy gọi 'Ba ơi, ba ra đón con đi ba.' Cô ấy gọi bác cho đến lúc không gọi được nữa. Chỉ là... bác ở xa quá, sương dày quá, bác không nghe thấy. Không phải lỗi của bác. Cũng không phải lỗi của cô ấy. Chỉ là hai người ở hai đầu một con dốc, trong một đêm sương, không ai nghe được ai."

Ngọn nến bùng lên một lần nữa, sáng rực, rồi dịu xuống. Và Diệu cảm thấy — rõ ràng như cảm thấy một bàn tay đặt lên vai mình — một làn hơi ấm. Không phải cái lạnh nữa. Hơi ấm. Như thể người đàn ông vô hình trong gian phòng vừa trút xuống được gánh nặng mà ông đã mang quá lâu, và cùng với gánh nặng ấy, cái lạnh giá trong ông cũng tan đi.

Diệu ngừng lại, để cho những lời ấy lắng xuống trong gian phòng tối. Cô nghĩ về tất cả những gì cô đã đọc trong xấp thư, về ba mươi năm một người đàn ông ngồi viết cho người chết mà không biết, về cái lọ cúc khô, về lời hứa "Tết con sẽ về" treo lơ lửng giữa một câu nói. Và cô hiểu rằng điều quan trọng nhất cô có thể trao cho ông không phải là tin con gái ông đã chết — mà là tin con gái ông chưa bao giờ ngừng yêu ông, chưa bao giờ bỏ rơi ông, rằng khoảng cách giữa hai người không phải do ai phản bội ai, mà chỉ là một tai họa của số phận, một đêm sương quá dày.

"Con không biết Lan giờ ở đâu," Diệu nói khẽ, giọng dịu lại. "Nhưng con tin cô ấy nghe được những gì con đang nói. Con tin cô ấy đang trên đường về với bác. Lần này không có lũ nào ngăn được cô ấy nữa, không có con dốc nào sạt lở nữa. Bác đừng đợi ngoài cổng nữa, đừng đi đi lại lại trong hành lang nữa. Bác cứ ngồi đây, bên cây đàn này, và đàn nốt bài hát đi. Đàn cho xong cái bài mà Lan hứa sẽ đàn cho bác. Khi cô ấy về tới, cô ấy sẽ nghe thấy, và cô ấy sẽ biết đường tìm bác."

Im lặng. Một sự im lặng dài, sâu, đầy. Rồi, rất khẽ, một phím đàn buông xuống. Rồi một phím nữa. Và bản nhạc lại bắt đầu — nhưng không còn vụng về, không còn ngập ngừng. Nó chảy, mượt mà và buồn bã, qua đoạn giữa khó nhằn mà suốt mấy đêm qua nó cứ vấp, và tiến thẳng về phía nửa trang cuối.

Diệu đứng dậy, lùi lại, đến bên Tuấn và Hạnh. Ba người đứng nơi ngưỡng cửa, lặng nghe người cha vô hình đàn cho con gái mình bài hát mà cô đã hứa sẽ đàn cho ông — giờ ông đàn thay cô, để khi cô về, bài hát sẽ đã sẵn sàng. Tiếng nhạc dâng lên, lấp đầy ngôi nhà, tràn ra cả vườn sương, ấm áp đến mức Diệu không còn thấy lạnh.

Và ngoài kia, trong khu vườn tối, dưới màn sương đêm, luống cúc trắng nở giữa mùa đông khẽ rung rinh — như thể có ai đó vừa bước qua cổng, và đang đi, từng bước một, về phía ngôi nhà có tiếng đàn.

Hết Chương 51

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 52
← TrướcTiếp →