Họ trở lên dốc khi chiều đã ngả. Sương dày hơn lúc đi xuống, và bóng tối thì xuống nhanh đến mức Diệu hiểu vì sao bà chủ quán dặn họ về trước khi trời tối. Khu phố không đèn dưới kia đang chìm dần vào một thứ tối đen đặc quánh, như nước dâng, và hai người gần như phải chạy ngược lên con dốc trơn để thoát khỏi nó. Phía sau lưng, Diệu có cảm giác cả khu phố đang lặng lẽ tiễn họ — không níu kéo, không đe dọa, chỉ nhìn theo bằng những ô cửa sổ tối, như những người ở lại nhìn theo kẻ may mắn được rời đi.
Khi họ lên tới quán cà phê đầu dốc, đèn vàng đã sáng, và Hạnh đang ngồi bên cửa sổ, hai tay chống cằm, nhìn ra màn sương. Thấy bố mẹ, con bé chạy ào ra, nhưng không reo lên như mọi khi. Nó ôm lấy chân mẹ, ngẩng mặt lên, và nói một câu khiến Diệu lạnh người: "Cô Lan vui lắm mẹ ơi. Cô ấy đỡ buồn rồi. Mẹ tìm thấy chỗ cô ấy rồi phải không?"
Diệu bế con lên, ôm chặt, không nói gì được. Mùi tóc con, mùi sữa ấm quen thuộc, kéo cô ra khỏi cái lạnh ẩm mốc còn bám trên người sau cả buổi dưới khu phố hoang. Cô vùi mặt vào cổ Hạnh, hít một hơi thật sâu, như để chắc chắn rằng mình vẫn còn ở phía bên này của ranh giới, vẫn còn thuộc về thế giới của người sống.
Bà chủ quán nhìn cảnh ấy, lắc đầu, rót cho hai vợ chồng mỗi người một ly trà gừng nóng. "Trông cô chú như vừa từ dưới âm phủ lên vậy," bà nói, nửa đùa nửa thật, nhưng ánh mắt thì không đùa. "Tôi đã bảo dưới đó không có gì hay đâu mà. Mấy chục năm nay tôi sống ở đây, chưa bao giờ dám đặt chân xuống cái khu ấy. Người già trong vùng kiêng lắm. Họ bảo dưới đó người ta đi chưa hết." Bà ngừng tay, nhìn ra màn sương ngoài cửa. "Cô chú tìm được cái mình cần chưa?"
Diệu gật đầu chậm. "Dạ. Tụi con tìm được rồi." Cô không nói thêm. Có những điều không tiện kể, và cũng không cần kể. Bà chủ quán nhìn cô một lúc, rồi thôi không hỏi nữa, chỉ đẩy đĩa bánh ngọt về phía Hạnh.
Trên đường về nhà thuê, Diệu kể lại cho Tuấn toàn bộ những gì cô thấy trong cơn mộng bên giếng — Lan ốm, lũ lụt, con dốc sạt lở, tiếng gọi "Ba ơi" tan trong sương, dòng chữ khắc trên đá. Tuấn nghe, im lặng, hai tay nắm chặt vô-lăng dù xe đi rất chậm trong sương. Anh không còn cố tìm một lời giải thích kỹ thuật nào nữa. Anh chỉ nói, sau một hồi lâu: "Vậy là cô ấy chưa bao giờ bỏ ông. Cô ấy chết trong khi đang cố về với ông."
"Đúng vậy," Diệu gật. "Và ông thì chết trong khi đang đợi cô ấy về. Hai người, cùng một nỗi nhớ, cùng một lời hứa, mà ba mươi năm không gặp được nhau. Bây giờ ông vẫn ở trong căn nhà kia, vẫn đợi. Vì ông không biết. Ông không biết rằng đêm cuối cùng đó, con gái ông đã gọi ông."
Họ im lặng suốt quãng đường còn lại. Hạnh, ngồi giữa hai người, ngả đầu vào vai mẹ, nhưng không ngủ. Con bé nhìn ra màn sương trôi qua cửa kính, và thi thoảng lại mỉm cười một mình, như đang nghe thấy điều gì đó mà bố mẹ nó không nghe được. Diệu không hỏi. Cô đã thôi không hỏi từ lâu. Cô chỉ vòng tay ôm con chặt hơn, để cái ấm của đứa trẻ xua đi cái lạnh vẫn còn vương trong ngực mình.
Khi họ về tới nhà, sương đã nuốt trọn con dốc, và ngôi nhà hiện ra trong màn trắng như một con thuyền trôi giữa biển. Đèn trong nhà tối om — họ đã đi cả ngày. Nhưng khi Tuấn mở cửa, một thứ ánh sáng yếu ớt hắt ra từ gian phòng cuối hành lang. Gian phòng có cây đàn. Một ngọn nến đang cháy ở đó, dù trong nhà không có ngọn nến nào được thắp.
Cả ba đứng lặng nơi ngưỡng cửa. Rồi, từ gian phòng ấy, tiếng đàn cất lên. Vẫn giai điệu cũ, vụng về, ngập ngừng. Nhưng đêm nay nó khác. Đêm nay nó không chơi đi chơi lại mãi ở đoạn giữa nữa. Nó đang tiến tới — chậm chạp, run rẩy, nhưng tiến tới — về phía nửa trang cuối bỏ trống, về phía cái kết của bản nhạc dở dang ba mươi năm.
"Ông biết rồi," Hạnh thì thầm trong vòng tay mẹ, đôi mắt long lanh nhìn về phía gian phòng. "Ông cảm thấy cô Lan đang về. Ông đang tập cho xong bài hát. Để khi cô Lan về tới, ông đàn cho cô ấy nghe."
Diệu siết chặt con. Cô nhìn vào hành lang tối, nơi ánh nến vàng run rẩy hắt bóng cây đàn lên tường. Và cô hiểu rằng câu chuyện này sắp đến hồi kết — không phải bằng một cảnh hù dọa, mà bằng một cuộc đoàn tụ mà cô, bằng cách nào đó, được chọn để giúp hoàn thành. Cô phải mang sự thật từ dưới giếng kia lên đây, đặt nó vào tay người cha đang đợi, để ông cuối cùng có thể buông cây kéo tỉa cây xuống và đi tìm con mình.
Cô đặt Hạnh xuống, hít một hơi thật sâu, và bước về phía gian phòng có cây đàn. Tuấn nắm tay cô. "Anh đi cùng em."
Họ cùng bước vào hành lang, tiến về phía tiếng nhạc và ánh nến. Sàn gỗ cót két dưới chân. Và trong khoảnh khắc đó, Diệu cảm thấy không khí quanh mình ấm lên một chút, rất khẽ — như thể cả ngôi nhà, sau bao năm lạnh giá, đang nín thở chờ đợi một điều gì đó cuối cùng cũng sắp được nói ra.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 51 →