Diệu không biết chuyện gì xảy ra sau đó là thật hay là một giấc mơ choàng lên cô giữa ban ngày. Nhưng khi cô vẫn đang quỳ, lòng bàn tay áp lên dòng chữ khắc trên đá, làn hơi lạnh từ giếng dâng lên bao lấy cô, và thế giới quanh cô mờ đi, rồi hiện ra một cảnh khác.
Khu phố không còn hoang phế. Những ngôi nhà có cửa, có rèm, có ánh đèn dầu hắt ra vàng vọt sau lớp sương. Có tiếng người, tiếng nồi niêu, tiếng một con chó sủa xa xa. Đây là khu phố ba mươi năm trước, khi nó còn sống. Và bên cái giếng, dưới gốc cẩm tú cầu khi ấy còn xanh tốt, một cô gái đang ngồi.
Lan. Đúng cô gái trong những tấm ảnh, nhưng ở đây cô sống động, hơi thở phả thành khói trong khí lạnh. Cô mặc chiếc áo len màu kem, mái tóc đen dài buộc hờ sau gáy. Cô đang viết — không, đang khắc — lên đá. Gương mặt cô gầy hơn trong ảnh, xanh xao vì ốm. Diệu hiểu, theo cái cách người ta hiểu trong mơ, rằng Lan đã lên đây trọ học, rằng một trận lũ đã cô lập khu phố nhiều ngày, đường lên dốc sạt lở, và cô gái đổ bệnh trong cái lạnh ẩm thấp này, không thuốc men, không ai tới được, không về được.
"Con muốn về nhà với ba." Diệu nghe được giọng Lan, mỏng như sương. Cô gái khắc xong câu chữ, đặt viên đá nhọn xuống, rồi ngồi tựa vào thành giếng, ôm gối, nhìn lên con dốc dẫn về phía nhà — về phía người cha đang đợi. "Tết con sẽ về, ba à," cô thì thầm với khoảng không. "Con hứa rồi. Con phải về. Ba làm mứt gừng cho con..."
Diệu muốn chạy tới ôm lấy cô gái, muốn nói rằng ba em đang đợi, rằng ba em vẫn trồng cúc cho em, nhưng cô không cử động được. Cô chỉ là một người chứng kiến, đến từ ba mươi năm sau, không thể chạm vào quá khứ. Cô đứng đó, bất lực, nhìn cảnh tượng cứ thế tiếp diễn.
Trời tối dần. Sương dâng lên. Lan ho, từng cơn ho xé ruột, cuộn người lại bên giếng. Cô gái cố đứng dậy, lê bước về phía con dốc, ngã xuống, rồi lại đứng lên. "Ba ơi," cô gọi, giọng đã khản đặc, lạc trong sương. "Ba ơi, con không đi nổi nữa. Ba ra đón con đi ba..." Nhưng con dốc lên nhà thì xa, và sạt lở đã chặn mất lối, và đêm thì lạnh, và không ai nghe thấy. Tiếng gọi của cô tan vào màn sương dày, không vọng được lên tới đầu dốc bên kia, nơi một người cha đang ngồi bên ngọn đèn, viết một lá thư khác, tin chắc rằng con gái mình đang bình an ở một nơi nào đó.
Diệu òa khóc trong giấc mơ ấy. Cô khóc vì khoảng cách khủng khiếp giữa hai con người yêu thương nhau — chỉ cách nhau một con dốc, một màn sương — mà không bao giờ với tới được nhau. Người con gọi cha mà cha không nghe. Người cha viết thư cho con mà con không nhận. Cả hai cùng đợi, mỗi người ở một đầu dốc, suốt ba mươi năm, không hề biết người kia cũng đang đợi mình.
Và rồi, ở rìa giấc mơ, nơi sương đặc nhất giữa hai dãy nhà, Diệu thoáng thấy một bóng người. Một người đàn ông cao, mặc áo khoác sẫm màu, đội mũ rộng vành che khuất gương mặt. Anh ta đứng lặng lẽ ở cuối con đường, không bước tới, không bước lui, chỉ đứng đó và nhìn cô gái bên giếng. Anh ta không tới cứu Lan — Diệu hiểu, anh ta không thể, không phải việc của anh ta. Anh ta chỉ đứng đó, lặng lẽ ghi nhận, như một người chép sử của ranh giới giữa hai cõi, chứng kiến mà không phán xét, không xót thương mà cũng không lạnh lùng. Khi Diệu nhìn thẳng vào anh ta, anh ta khẽ nghiêng vành mũ, như một lời chào, rồi tan vào sương.
Cảnh vật nhòe đi. Tiếng ho của Lan, tiếng gọi "Ba ơi", tất cả xa dần, mờ dần, như một đoạn phim cũ cháy hết cuộn.
Diệu bừng tỉnh. Cô vẫn đang quỳ bên giếng, tay áp lên dòng chữ, mặt đầm đìa nước mắt. Cái lạnh thật của khu phố hoang ùa trở lại, gắt và ẩm, kéo cô về với hiện tại. Trong một thoáng cô không biết mình đang ở đâu, đang sống ở thời nào — quá khứ và hiện tại như hai lớp giấy ướt dán chồng lên nhau, nhòe vào nhau, khó mà tách rời. Tuấn đang lay vai cô, mặt hốt hoảng. "Em sao vậy? Em gọi tên Lan, rồi em khóc. Em đứng hình mất mấy phút, anh gọi mà em không nghe. Anh sợ chết đi được."
Diệu từ từ đứng dậy, chân run. Cô nhìn xuống cái giếng tối, rồi nhìn lên con dốc dẫn về phía ngôi nhà thuê, nơi sương đã bắt đầu chuyển sang màu xám của buổi chiều. Cô đã biết toàn bộ câu chuyện rồi. Cô đã thấy nó tận mắt.
"Mình về thôi anh," cô nói khẽ. "Em biết phải làm gì rồi. Em phải nói cho ông cụ nghe. Phải có người nói cho ông biết con gái ông đã gọi ông, ngay đêm cuối cùng. Để ông thôi đợi. Để ông biết Lan chưa bao giờ bỏ ông cả."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 50 →