Họ đi dọc con đường nhỏ giữa hai dãy nhà hoang. Sương quấn lấy chân, dâng lên đến đầu gối, khiến hai người trông như đang lội trong một dòng sông trắng. Mỗi căn nhà họ đi qua đều mở toang một cánh cửa tối, như những cái miệng câm. Bên trong, Diệu thoáng thấy những thứ người ta bỏ lại khi vội vã ra đi: một chiếc ghế đổ, một cái nồi gỉ sét, một tấm rèm mục nát đung đưa dù không có gió. Đồ đạc của những cuộc đời đã rời đi, ở lại để mục cùng ngôi nhà.
"Ở đây từng có người sống," Tuấn nói khẽ, như sợ nói to sẽ đánh thức điều gì. "Nhiều người. Cả một khu phố."
"Rồi họ bỏ đi hết," Diệu đáp. "Bà chủ quán bảo có sạt lở, ngập lụt. Nhưng em nghĩ không chỉ vì thế. Em nghĩ người ta bỏ đi vì... vì cảm thấy nơi này không còn là nơi của người sống nữa."
Càng đi sâu, cái cảm giác bị nhìn càng rõ. Diệu không dám quay đầu lại. Cô có cảm giác rằng nếu cô quay lại thật nhanh, cô sẽ bắt gặp một khuôn mặt đang nép sau ô cửa sổ vừa đi qua. Nhưng cô cũng hiểu, theo cái cách mà mấy ngày qua đã dạy cô, rằng những ánh mắt ấy không thù địch. Chúng chỉ tò mò, và buồn bã. Đây là những người đã ở lại — không phải vì ác ý, mà vì họ không biết đi đâu, giống như cụ Lành trên kia không biết tìm con ở đâu. Cả một khu phố của những người mắc kẹt, mỗi người ôm một nỗi niềm dở dang.
Họ rẽ vào một ngách nhỏ. Và ở đó, cuối ngách, Diệu nhìn thấy nó. Một cái giếng.
Cái giếng đá nằm giữa một khoảng sân nhỏ trước một ngôi nhà mái ngói đã sập một nửa. Thành giếng tròn, xây bằng đá ong, phủ kín rêu, miệng giếng đậy một tấm gỗ mục đã vỡ. Bên cạnh giếng, một cây cẩm tú cầu hoang dại vẫn sống, nở những bông hoa xanh nhợt nhạt một cách bất thường giữa khung cảnh chết chóc xung quanh — như thể có ai đó vẫn âm thầm tưới nó. Diệu đứng sững. Đây rồi. Căn nhà có cái giếng. Nơi Hạnh bảo Lan đang đợi.
"Là đây," cô thì thầm. "Hạnh bảo tìm căn nhà có giếng." Cô đứng lặng một lúc, để mắt quen với cảnh tượng. Có cái gì đó trong khoảng sân này khiến cô không muốn bước nhanh — như thể nơi đây đang giữ một điều rất riêng tư, và việc xộc vào đó là một sự bất kính. Sương đọng trên thành giếng thành những giọt nước nhỏ, lăn xuống chầm chậm, nhỏ tong tong vào lòng giếng tối, vọng lên một âm thanh trống rỗng, sâu hun hút.
Tuấn bước tới gần cái giếng, cúi nhìn xuống. Anh quay lại, mặt tái đi. "Tối lắm. Anh không thấy đáy."
Diệu tiến đến ngôi nhà. Cánh cửa gỗ đã long bản lề, hé một khe đen. Cô đẩy nhẹ, và cánh cửa rít lên một tiếng dài, ai oán, vang vọng trong sự im lặng tuyệt đối của khu phố. Bên trong, ánh sáng xám nhợt nhạt lọt qua những lỗ thủng trên mái, soi lờ mờ một gian nhà trống. Bụi phủ dày như tuyết. Và ở giữa gian nhà, trên nền đất, là dấu vết của một cuộc sống từng diễn ra ở đây rồi đột ngột dừng lại.
Một chiếc giường gỗ nhỏ, chăn màn đã mục. Một chiếc bàn, trên đó còn một tách trà đã khô cặn từ ba mươi năm. Và trên tường, treo nghiêng, một tấm gương đã mờ. Diệu bước tới gần tấm gương, lau lớp bụi bằng tay áo. Trong khoảnh khắc, cô tưởng mình thấy — không phải khuôn mặt mình — mà một khuôn mặt khác, một cô gái trẻ tóc đen, đôi mắt buồn, đang nhìn ra từ phía sau lớp kính. Cô giật lùi. Khi cô nhìn lại, trong gương chỉ có gương mặt tái mét của chính mình.
"Diệu," Tuấn gọi từ phía cửa, giọng căng thẳng. "Em qua đây xem cái này."
Cô bước ra. Tuấn đang đứng cạnh cây cẩm tú cầu bên giếng, chỉ tay vào thân cây. Khắc trên một phiến đá ong ở chân giếng, mờ vì rêu nhưng vẫn đọc được, là mấy chữ nguệch ngoạc, có lẽ do chính một bàn tay con gái khắc bằng đá nhọn từ rất lâu:
"Con muốn về nhà với ba."
Diệu quỳ xuống trước dòng chữ, đưa tay chạm vào những nét khắc lạnh giá. Nước mắt cô lại trào ra. Cô hình dung Lan, một cô gái hai mươi tuổi, mắc kẹt trong khu phố ngập lụt này, có lẽ bị ốm, bị cô lập, không về được, ngồi bên cái giếng này mà khắc lên đá nỗi nhớ nhà của mình. Khắc cho ai? Không cho ai cả. Chỉ để nói ra một lần, trước khi không còn nói được nữa.
"Cô ấy chết ở đây," Diệu nói, giọng vỡ. "Cô ấy không bao giờ về được nhà. Và ông cụ ở trên kia... ông không bao giờ biết." Cô áp lòng bàn tay lên dòng chữ lạnh, như muốn truyền hơi ấm vào nó. "Lan ơi. Chị tìm thấy em rồi. Em không phải đợi nữa."
Và ngay lúc ấy, từ phía cái giếng tối, một làn hơi lạnh dâng lên, cuộn qua người Diệu như một vòng tay. Không đe dọa. Chỉ run rẩy, mừng rỡ, và mệt mỏi vô cùng — như tiếng nức nở đầu tiên của một người đã nín lặng quá lâu.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 49 →