Sáng hôm sau, Diệu nói với Tuấn rằng cô muốn đi tìm khu phố không đèn. Anh phản đối, dĩ nhiên. Một kỹ sư không tin ma nhưng giờ đã sợ ma, đứng giữa gian bếp, khoanh tay, lắc đầu. "Em đi tìm cái gì? Một chỗ bỏ hoang mà ngay cả Khải cũng bảo chỉ là lời đồn? Để làm gì?"
"Để biết chuyện gì đã xảy ra với Lan," Diệu đáp, giọng bình tĩnh đến mức chính cô ngạc nhiên. "Anh không hiểu sao? Ông cụ đang đợi tin con gái. Suốt ba mươi năm. Ông không siêu thoát được vì ông không biết con mình đã chết, ở đâu, như thế nào. Ông vẫn nghĩ Lan còn ở dưới đó, đang chờ ông tới đón. Nếu mình tìm ra sự thật, có lẽ... có lẽ mình nói cho ông biết được."
Tuấn nhìn vợ một lúc lâu. Anh thấy trong mắt cô một thứ quyết tâm mà anh chưa từng thấy kể từ ngày họ rời Sài Gòn. Cuối cùng anh thở dài. "Anh đi với em. Để Hạnh ở nhà với bà chủ quán dưới phố. Anh không để em đi một mình vào cái chỗ đó."
Họ để Hạnh lại nơi quán cà phê đầu dốc, dặn dò bà chủ quán hiền hậu trông giúp. Khi Diệu cúi xuống thơm trán con, Hạnh níu tay mẹ, ghé sát tai cô thì thầm, giọng nghiêm túc lạ lùng so với một đứa trẻ: "Mẹ đi cẩn thận nha. Ông bảo dưới đó tối lắm. Ông bảo cô Lan đợi ở căn nhà có cái giếng. Mẹ tìm cái giếng đó." Rồi con bé buông tay ra, quay vào quán chơi như chưa từng nói gì.
Diệu đứng sững. Một cái giếng. Cô ghi nhớ.
Họ hỏi đường bà chủ quán. Bà ngần ngừ, rồi chỉ tay xuống con dốc đổ về phía thung lũng, nơi sương đặc nhất. "Khu cũ hả? Đi hết dốc này, rẽ trái ở chỗ cây thông cụt ngọn, rồi xuống nữa. Nhưng cô chú xuống đó làm gì? Lâu rồi không ai ở. Hồi xưa nghe nói có vụ sạt lở, ngập, người ta bỏ đi gần hết. Khu đó âm u lắm, ngay cả ban ngày." Bà nhìn họ, ánh mắt thương hại. "Về trước khi trời tối nha. Dưới đó tối nhanh lắm."
Hai người bắt đầu đi xuống. Con đường nhựa sớm nhường chỗ cho đường đất, rồi đường đất nhường chỗ cho một lối mòn lát đá cũ, rêu phủ trơn trượt. Càng xuống thấp, sương càng dày. Trên kia, ở chỗ ngôi nhà thuê, sương còn loãng, còn nhìn thấy mặt trời như một quầng sáng mờ. Nhưng dưới này, nó đặc như sữa, nuốt chửng mọi đường nét, khiến hai người phải đi sát nhau để không lạc. Mùi ẩm nồng lên — không phải mùi thông trong lành trên dốc, mà là mùi đất mục, mùi rêu, mùi của những thứ ẩm ướt không bao giờ được nắng chạm tới.
"Lạnh hơn nhiều," Tuấn lẩm bẩm, kéo cao cổ áo. "Cùng một quả đồi mà sao dưới này lạnh hơn trên kia mấy độ."
Diệu siết chặt tay anh hơn. Cô để ý thấy cái lạnh dưới này không giống cái lạnh thông thường. Trên dốc, cái lạnh Đà Lạt sắc và sạch, làm má đỏ lên, làm người ta muốn co ro nhưng vẫn dễ chịu. Cái lạnh dưới này thì khác — nó ẩm, nó nặng, nó như bám vào quần áo, vào da, len vào tận trong lồng ngực. Một cái lạnh không chịu rời đi. Cô có cảm giác nó đã đọng lại ở đây từ rất lâu, dồn lại qua từng mùa đông không người, không bao giờ được một tia nắng nào làm tan.
Diệu không trả lời chồng. Cô đang lắng nghe. Một sự im lặng kỳ lạ bao trùm khu vực này — không tiếng chim, không tiếng côn trùng, không cả tiếng gió. Chỉ có tiếng bước chân hai người và tiếng sương nhỏ giọt từ những cành thông vô hình trên đầu. Như thể họ đang đi vào một nơi mà âm thanh cũng đã bỏ đi từ lâu.
Rồi, qua màn sương, những hình khối đầu tiên hiện ra. Mái nhà. Tường. Một dãy nhà thấp, cũ kỹ, nép vào nhau dưới chân đồi, đúng như trong bức tranh Hạnh vẽ. Cửa sổ đen ngòm, không một ô nào còn kính. Tường loang lổ vệt nước, rêu xanh bò kín. Vài cánh cửa gỗ đã mục, đổ nghiêng. Cả khu phố nằm đó, câm lặng, chìm trong sương, như một bộ xương của một nơi từng có người sống. Không một bóng người. Không một ánh đèn. Khu phố không đèn.
Diệu dừng lại ở đầu con đường nhỏ chạy giữa hai dãy nhà. Tim cô đập chậm và nặng. Cô có cảm giác mình đang đứng ở ngưỡng cửa của một nơi không thuộc về người sống — một nơi mà thời gian đã ngừng lại từ rất lâu, và mọi thứ chỉ còn đợi để mục rữa. Phía trên đầu, sương treo lơ lửng giữa những mái nhà như một trần nhà thấp, trắng đục, đè nặng xuống cả khu phố. Không có bầu trời. Không có đường chân trời. Chỉ có sương, và những bức tường, và con đường nhỏ chạy hút vào màn trắng phía trước, không thấy điểm cuối.
Tuấn đứng sát bên cô, hơi thở phả thành khói. Anh không nói gì, nhưng Diệu cảm thấy bàn tay anh trong tay mình hơi run. Người kỹ sư từng tin vào số liệu giờ đang đứng trước một nơi mà mọi số liệu đều vô nghĩa, và anh biết điều đó.
"Tìm căn nhà có giếng," cô thì thầm, nhớ lời Hạnh.
Họ bước vào con đường. Và ngay khoảnh khắc đặt chân lên những phiến đá ẩm của khu phố, Diệu cảm thấy cái lạnh đổi khác — không còn là cái lạnh của thời tiết. Nó là cái lạnh của một ánh mắt. Như thể, từ trong những ô cửa sổ tối đen kia, có ai đó đang lặng lẽ nhìn hai kẻ lạ vừa bước vào thế giới đã bị bỏ quên của mình. Và cô biết, ở cuối con đường này, một câu chuyện đang đợi được kể.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 48 →