Đêm đó Diệu không ngủ. Cô ngồi nơi bàn trà, dưới ngọn đèn vàng leo lét, mở chiếc hộp gỗ ra một lần nữa. Lần này cô không xem ảnh. Cô lấy xấp thư buộc bằng dây gai, thứ mà ban sáng cô đã không dám động tới. Sợi dây mục giòn, đứt ngay khi cô vừa kéo, để rơi ra một chồng phong bì đã ngả màu nâu. Tất cả đều đã được dán tem, ghi địa chỉ nắn nót, nhưng không một lá nào được bóc. Chúng chưa từng đi đâu cả.
Diệu cầm lá trên cùng lên. Nét chữ run run của cụ Lành. Người nhận: Nguyễn Thị Lan. Địa chỉ ghi một con phố mà Diệu chưa từng nghe, kèm dòng chữ "khu nhà cuối dốc, gần đồi thông". Góc phong bì, ông ghi ngày tháng. Cô tính nhẩm — lá thư này được viết ba mươi năm trước. Và lá dưới cùng, lá mới nhất, được viết chỉ vài tháng trước khi ông mất. Suốt ba mươi năm, người cha ấy đã viết thư cho con gái, đều đặn, kiên nhẫn, rồi cất chúng vào hộp vì không biết phải gửi đi đâu — hoặc vì trong thâm tâm ông sợ rằng nếu gửi đi mà không có hồi âm, ông sẽ phải tin vào điều mình không dám tin.
Tay cô run, nhưng cô vẫn mở lá đầu tiên. Cô biết mình không nên. Đây là chuyện riêng của một người đã khuất. Nhưng cô có cảm giác kỳ lạ rằng chính ông muốn ai đó đọc, rằng những lá thư này đã đợi suốt ba mươi năm để có một đôi mắt nhìn vào.
"Lan của ba," lá thư đầu viết. "Tết này con không về. Ba hiểu, đường xa, con bận học. Ba để dành cho con mứt gừng, con thích nhất. Vườn cúc năm nay nở đẹp lắm, ba chụp ảnh gửi con xem. Con nhớ giữ ấm, Đà Lạt trên này lạnh hơn dưới đó. Khi nào rảnh con biên thư cho ba. Ba."
Diệu gấp lá thư lại, ngực thắt. Cô mở lá thứ hai, thứ ba. Cùng một giọng văn, cùng nỗi nhớ được nén lại thành những câu ngắn về thời tiết, về vườn hoa, về món ăn ông để dành. Nhưng qua mỗi năm, qua mỗi lá thư, cô đọc được một điều mà chính ông không viết ra: sự đợi chờ đang già đi. Những lá thư đầu còn nói "Tết này con không về", giọng nhẹ nhõm, tin tưởng. Rồi dần dần chúng đổi thành "Ba mong con". Rồi "Ba vẫn đợi". Rồi, ở những lá cuối, chữ đã run đến mức gần như không đọc nổi, chỉ còn lại một câu lặp đi lặp lại như lời cầu kinh: "Con về với ba nhé. Ba còn ở đây. Ba không đi đâu hết."
Lá thư cuối cùng ngắn nhất. Chỉ một dòng. "Lan ơi, nếu con không về được, con cho ba biết một tiếng. Ba đợi mỏi rồi."
Diệu đặt lá thư xuống bàn, úp mặt vào hai bàn tay. Cô khóc, không thành tiếng, vai run lên trong ánh đèn vàng. Cô khóc cho một người cha đã viết thư cho người chết suốt ba mươi năm mà không hề biết, cho một niềm hy vọng cứ được nuôi dưỡng mỗi mùa đông rồi héo đi mỗi mùa xuân, cho cái lọ hoa cúc khô trên bệ cửa sổ, cho cây đàn dở dang. Cô khóc vì cô hiểu rằng cái ám ảnh trong ngôi nhà này không phải là sự dữ. Nó là lá thư cuối cùng kia, được viết ra mà không gửi được, treo lơ lửng trong không khí của căn nhà như một câu hỏi không ai trả lời.
Cô không biết mình đã ngồi như thế bao lâu. Khi cô ngẩng đầu lên, ngọn đèn vàng vẫn hắt sáng, sương vẫn phủ kín cửa kính. Nhưng có gì đó đã thay đổi trong không khí. Một mùi hương thoảng qua — trà gừng, ấm và ngọt, đúng cái mùi trong gian bếp nguội buổi sáng đầu tiên. Và rồi, rất khẽ, cô nghe tiếng giấy sột soạt. Cô nhìn xuống. Xấp thư trên bàn, lá thư cuối cùng vừa mở, đang khẽ rung, như có một làn hơi thở phả lên trên đó.
Diệu ngồi yên, không dám động đậy. Cô không sợ. Cô chỉ thì thầm, giọng nghẹn lại, vào cái khoảng không lạnh giá trước mặt: "Bác ơi... con đọc rồi. Con đọc hết rồi. Con biết bác đợi ai."
Trong khoảnh khắc đó, ngọn lửa lò sưởi tàn lụi bỗng bùng lên một nhịp, vàng rực, rồi dịu lại. Như một tiếng đáp. Như một người già vừa nghe thấy, sau ba mươi năm, có người cuối cùng cũng gọi đúng nỗi đau của mình bằng tên thật của nó.
Và từ tầng trên, trong căn phòng tối, một phím đàn lại buông xuống — một nốt duy nhất, trầm và dài, run rẩy ngân lên trong đêm. Lần này, Diệu biết nó muốn nói gì. Nó đang hỏi cô một điều. Và cô biết, đến sáng, cô sẽ phải đi tìm con đường dẫn xuống khu phố không đèn — không phải vì tò mò, mà vì có một người đã đợi ở đầu dốc bên này, suốt ba mươi năm, để được biết chuyện gì đã xảy ra ở đầu dốc bên kia.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 47 →