🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Hạnh bắt đầu mơ. Những giấc mơ không phải của riêng nó.

Đêm đầu, con bé tỉnh dậy lúc rạng sáng, lay mẹ và kể bằng giọng còn ngái ngủ rằng nó vừa mơ thấy mình là một cô gái lớn, mặc áo dài, ngồi trên một chuyến xe đò chạy xuống dốc trong sương. "Con nhớ nhà lắm mẹ. Con muốn về nhưng xe cứ chạy hoài, chạy xuống chỗ tối thui, không quay đầu được." Diệu dỗ con ngủ lại, lòng nặng trĩu, vì cô biết "con" trong giấc mơ ấy không phải là Hạnh. Cô nằm thức bên con đến sáng, lắng nghe tiếng sương nhỏ giọt trên mái và tiếng thông xào xạc ngoài kia như có ai đang thì thầm.

Đêm sau, giấc mơ rõ hơn. Hạnh kể về một dãy phố không có đèn, những ngôi nhà tối om nép vào nhau dưới chân một quả đồi, cửa đóng im ỉm. Kể về cái lạnh thấm vào tận xương, cái ẩm bám lên tóc, và một nỗi sợ không gọi được thành tên. "Con đi lạc mẹ ơi. Con không tìm được đường về nhà. Con gọi 'Ba ơi, ba ơi' mà ba không nghe thấy. Con gọi hoài mà không ai ra mở cửa." Sáng ra, con bé ngồi bệt xuống sàn, vẽ lên tờ giấy một bức tranh ngây ngô bằng bút chì màu: một dãy nhà đen, một cô gái nhỏ đứng giữa con đường vắng, và phía trên những ngôi nhà, là những ô vuông mà nó bảo là "cửa sổ không có ánh sáng." Diệu nhìn bức tranh, thấy lạnh sống lưng. Con gái cô chưa từng đến một nơi như thế. Nó mới sáu tuổi.

Diệu mang bức tranh cho Tuấn xem ngay khi anh về. Họ ngồi đối diện nhau trong phòng khách, ngọn lửa lò sưởi cháy yếu ớt giữa hai người, hắt những cái bóng run rẩy lên tường.

"Con bé đang mơ những ký ức của Lan," Diệu nói, giọng run rẩy, hai tay siết lấy tách trà nguội. "Em không biết tại sao, nhưng nó đang... nó đang nhìn thấy những gì cô ấy đã trải qua. Như thể có cánh cửa nào đó trong đầu nó mở ra, và những thứ của người khác cứ tràn vào. Anh à, em sợ. Em không muốn con mình dính vào chuyện này. Nó còn quá nhỏ."

Tuấn ôm đầu, mười ngón tay luồn vào tóc. Người kỹ sư trong anh đã đầu hàng từ mấy hôm trước, từ cái đêm nghe tiếng đàn vọng ra từ căn phòng không người. "Anh cũng sợ chứ. Anh sợ phát điên. Nhưng em nghĩ mà xem — con bé không hề sợ hãi. Sáng nào dậy nó cũng bình thường, vẫn cười, vẫn đòi ăn. Nó thương ông Lành. Nó thương cả cô Lan nữa. Cứ như là... như là nó được chọn để làm một cây cầu nối vậy. Một cái cầu giữa ông và sự thật mà ông không chịu nhìn."

Diệu lắc đầu quầy quậy, ôm chặt lấy hai vai mình như để giữ cho người khỏi run. "Em không cần con mình làm cầu nối cho ai hết. Em không quan tâm ông cụ tội nghiệp đến đâu. Em chỉ cần nó được bình an. Mai mình thu xếp dọn đi, anh à. Em xin anh."

Tuấn không trả lời. Anh nhìn vào ngọn lửa, và cả hai cùng im lặng nghe sương phủ kín ngôi nhà.

Nhưng tối ấy, khi cả nhà đã ngủ, chính Diệu lại là người bị đánh thức — không phải bởi giấc mơ của Hạnh, mà bởi tiếng bước chân. Tiếng chân nhẹ, do dự, đi đi lại lại ngoài hành lang tầng trên. Bước tới cửa phòng Hạnh, dừng lại thật lâu, rồi lại bước đi. Đi và dừng. Đi và dừng. Như một người cha đứng canh giấc ngủ cho con, không nỡ vào sợ làm con thức, cũng không nỡ rời đi.

Diệu nằm im, tim đập thình thịch đến đau ngực, và rồi cô nghe thấy một âm thanh mà cô biết mình sẽ không bao giờ quên: một tiếng thở dài. Khẽ khàng, già nua, mệt mỏi, vọng qua khe cửa phòng. Một tiếng thở dài của người đã chờ đợi quá lâu, đã mỏi mòn quá lâu, đến mức nỗi đau đã hóa thành thói quen, thành hơi thở.

Cô gom hết can đảm còn lại, vén chăn, bước ra hành lang. Hành lang trống không, lạnh ngắt, chỉ có ánh sáng xanh nhạt của sương lọt qua ô cửa sổ ở cuối. Không một bóng người. Nhưng trên sàn gỗ phủ một lớp bụi mỏng, cô nhìn thấy — rõ ràng dưới thứ ánh sáng mờ ấy — những dấu chân. Dấu chân trần của một người lớn tuổi, in trong lớp bụi, đi từ phía phòng cây đàn, dọc theo hành lang, dừng lại ngay trước cửa phòng Hạnh. Và rồi biến mất, ngay tại đó, như thể người ấy đã tan vào không khí ngay khi đứng nhìn đứa trẻ đang ngủ.

Diệu quỳ xuống bên cửa phòng con. Cô khẽ hé cửa, nhìn vào. Hạnh ngủ say, gương mặt bình yên, một nụ cười thoáng trên môi như đang ở trong một giấc mơ đẹp. Và bên gối con bé, nơi tối qua chưa hề có gì, giờ đặt một bông cúc trắng — bông hoa thứ hai mà ai đó đã hái từ luống vườn nở giữa mùa đông, lặng lẽ mang vào, đặt cạnh đứa trẻ đang mơ giấc mơ của con gái mình.

Diệu không lấy bông hoa đi. Cô chỉ ngồi đó, tựa lưng vào khung cửa lạnh, canh giấc cho con đến sáng. Và lần đầu tiên kể từ ngày chuyển đến, cô không còn thấy sợ ngôi nhà này theo cái cách cũ nữa. Cô chỉ thấy thương nó — thương cái nỗi cô đơn khổng lồ đang lẩn quất trong từng thớ gỗ, từng làn sương, từng nốt đàn dở dang. Cô bắt đầu hiểu rằng thứ ám lấy căn nhà này không phải là một con ma muốn hại người. Mà là một tình yêu không có nơi để đến, một người cha không tìm được đường tới chỗ con mình, cứ đi đi lại lại mãi trong hành lang một ngôi nhà sương phủ, đợi một tiếng gọi sẽ không bao giờ vang lên.

Hết Chương 45

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 46
← TrướcTiếp →