🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng hôm sau, Diệu không thể gạt tiếng đàn đêm qua ra khỏi đầu. Cái giai điệu vụng về, ngập ngừng, cứ lặp đi lặp lại mãi không tới được nửa trang cuối, đã theo cô vào cả giấc ngủ chập chờn. Trong khi Tuấn đi xuống phố lo công việc và Hạnh còn ngủ vùi dưới chăn, cô quay lại gian phòng có cây dương cầm. Ban ngày, dưới thứ ánh sáng xám nhạt lọc qua ô cửa sổ đầy bụi, gian phòng bớt đáng sợ hơn. Nhưng nỗi buồn đọng trong nó thì vẫn nguyên vẹn, dày như sương, bám vào da thịt cô ngay khi cô bước qua ngưỡng cửa.

Cô bắt đầu lục lọi. Không phải vì tò mò vô cớ — mà vì một thôi thúc mơ hồ rằng nếu cô hiểu được câu chuyện của căn nhà này, cô có thể giúp được điều gì đó. Giúp ai, cô cũng chưa biết. Nhưng cái cảm giác ấy mạnh đến mức cô không cưỡng lại được. Dưới gầm cây đàn, sau một lớp mạng nhện, cô tìm thấy một chiếc hộp gỗ phủ bụi, nắp khảm một bông hoa đã mờ. Bên trong là những kỷ vật của cả một đời người: một xấp thư cũ buộc bằng dây gai, vài chiếc khăn tay thêu hoa cúc, một chiếc lược gỗ còn vương sợi tóc đen, và những tấm ảnh đen trắng đã ngả vàng theo năm tháng.

Diệu ngồi bệt xuống sàn lạnh, lần giở từng tấm một, nhẹ nhàng như sợ làm chúng vỡ ra. Và rồi cô gặp khuôn mặt của họ.

Cụ Lành — chắc chắn là ông — trong những tấm ảnh thời còn trẻ. Một người đàn ông gầy, dáng cao, đôi mắt hiền và buồn ngay cả khi đang cười. Trong hầu hết các tấm ảnh, bên cạnh ông là một cô gái. Lan. Cô gái có mái tóc đen dài, nụ cười trong veo như nắng xuyên qua sương sớm. Có tấm chụp hai cha con đứng giữa khu vườn cẩm tú cầu nở rộ, cô gái đội một vòng hoa cúc trên đầu, tay khoác tay cha, cả hai cùng nheo mắt vì nắng. Có tấm chụp Lan ngồi trước chính cây dương cầm này, ngón tay đặt trên phím, ngoái đầu cười với người chụp ảnh, mái tóc xõa qua vai. Mặt sau tấm ấy, nét chữ run run của một người già: "Lan tập đàn. Con hứa đàn cho ba nghe. Mùa đông năm ấy."

Diệu lật tiếp. Những tấm ảnh kể một câu chuyện theo dòng thời gian, và cô đọc được nó như đọc một cuốn sách buồn mà mình đã biết trước cái kết. Lan lớn dần qua từng tấm — từ một cô bé tóc tết hai bên thành một thiếu nữ dịu dàng. Rồi đến một tấm ảnh chụp cô mặc áo dài, đứng trước cổng nhà, một chiếc vali nhỏ đặt bên cạnh, bàn tay đang vẫy chào ai đó ngoài khung hình. Mặt sau ghi mấy chữ đã nhòe: "Lan đi học xa. Con bảo Tết sẽ về."

Và sau tấm đó, không còn tấm nào có Lan nữa.

Chỉ còn những tấm ảnh của ông, một mình, trong khu vườn, qua từng mùa nối tiếp nhau. Già đi, lưng còng dần xuống, tóc bạc trắng. Vẫn khu vườn ấy, vẫn những luống cúc ấy được chăm chút tỉ mỉ, nhưng không còn cô gái nào đội vòng hoa đứng giữa. Diệu lật chậm hơn, lòng nặng dần theo từng mùa đông in trên ảnh. Tấm cuối cùng trong hộp là một tấm ông chụp một mình trước cây đàn đã đóng nắp, gương mặt nhăn nheo nhìn thẳng vào ống kính với một nỗi cô đơn không lời nào tả nổi — cái nhìn của một người đã thôi đợi điện thoại reo, nhưng vẫn không thể thôi đợi tiếng bước chân ngoài cổng. Mặt sau, nét chữ đã quá run để đọc rõ, chỉ còn lõm bõm vài chữ: "...vẫn đợi con về... ba để đàn ở đây cho con..."

Diệu ôm xấp ảnh vào lòng, nước mắt lăn dài trên gò má lạnh. Cô đã hiểu. Lan đi học xa và không bao giờ trở về — không phải vì cô quên cha, mà vì điều gì đó đã xảy ra nơi cô đến, một nơi mà người môi giới gọi là khu phố không đèn. Cô đã hứa Tết sẽ về. Lời hứa ấy chưa từng được thực hiện. Và người cha, không hề hay biết con mình đã không còn trên đời, cứ đợi, cứ trồng hoa, cứ hái cúc mỗi sáng cắm vào lọ, cứ chờ đến cái ngày cô gái bước qua cánh cổng với một vòng hoa trên đầu và một câu "Con về rồi, ba ơi."

Ông đã đợi đến tận lúc nhắm mắt, một mình, giữa luống cúc. Và có lẽ, Diệu nghĩ với một cơn rùng mình thấu xương, ông vẫn còn đang đợi. Cái chết không cắt được sợi dây ấy. Nó chỉ khiến sự chờ đợi kéo dài thêm, vô tận, qua bên kia ranh giới.

"Mẹ ơi."

Diệu ngẩng lên, vội lau nước mắt. Hạnh đứng ở cửa, dụi mắt, con gấu bông kẹp dưới nách. Con bé nhìn xấp ảnh trong tay mẹ, rồi đôi mắt nó sáng lên nhận ra một gương mặt quen thuộc.

"Cô đó! Đó là con gái ông đó mẹ. Lan." Hạnh chỉ vào tấm ảnh cô gái đội vòng hoa, giọng reo lên như gặp người quen. "Nhưng mà..." con bé cau mày, vẻ bối rối hằn lên gương mặt non nớt, "ông không biết là cô ấy đi đâu mất. Ông cứ tưởng cô ấy còn ở khu phố tối đó, đang chờ ông tới đón. Ông muốn đi tìm mà ông không đi được. Ông kẹt ở đây mất rồi mẹ ơi. Ông không qua được cái cổng."

Diệu siết chặt tấm ảnh trong tay đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Bên ngoài cửa sổ, sương buổi sáng đang cuộn lên từ thung lũng, dày và trắng đục, nuốt lấy hàng thông, nuốt lấy khu vườn, nuốt lấy cả con dốc dẫn xuống nơi mà người ta đã quên từ lâu — nơi một cô gái từng hứa sẽ trở về, và mãi mãi không về được.

Hết Chương 44

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 45
← TrướcTiếp →