🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Đêm ấy, Diệu tỉnh giấc vào một giờ nào đó không rõ. Cái lạnh đã len qua chăn, bò lên gáy cô. Nhưng không phải cái lạnh ấy đánh thức cô. Là một âm thanh. Mỏng manh, trôi nổi, len lỏi qua những bức tường gỗ và lớp sương đặc ngoài kia — tiếng dương cầm.

Cô nằm im, mắt mở trừng trong bóng tối, gần như nín thở. Tiếng đàn không phát ra từ điện thoại, cũng chẳng phải từ một chiếc tivi nào — căn nhà này không có cả hai thứ ấy đang bật, mà cũng chẳng có cây đàn nào cô từng trông thấy. Vậy mà nó là tiếng đàn thật, từng phím một, rõ ràng và sống động, vang lên đâu đó trong chính lòng ngôi nhà. Một giai điệu chậm, buồn, vụng về như tiếng đàn của một đứa trẻ đang tập — với những quãng ngập ngừng, những chỗ dừng lại lưỡng lự, và đôi ba nốt sai cứ được lặp đi lặp lại như đang cố sửa cho bằng được. Cái cách nó sai, rồi dừng, rồi thử lại, có một sự kiên nhẫn đến nao lòng.

Diệu khẽ lay Tuấn dậy. Anh trở mình, rồi khi đôi tai anh bắt được âm thanh ấy, cả người anh cứng đờ ra dưới tấm chăn.

"Nhà mình làm gì có đàn," anh thì thầm, giọng khô khốc.

Họ rón rén ngồi dậy, ra khỏi giường, chân trần chạm xuống sàn gỗ lạnh buốt. Hạnh vẫn ngủ say trong phòng bên. Tiếng đàn dẫn họ đi, như một sợi chỉ mảnh kéo họ xuống cầu thang, qua phòng khách tối om, tới một gian phòng nhỏ ở cuối hành lang mà cả hai chưa từng mở — một gian phòng họ vẫn đinh ninh chỉ là kho chứa đồ cũ. Cánh cửa hé mở một khe hẹp. Bên trong, tối đen như mực. Và tiếng đàn vọng ra từ đó, rõ ràng hơn bao giờ hết, từng nốt rơi vào không gian như những giọt nước lạnh nhỏ xuống mặt đá.

Tuấn hít vào, đẩy nhẹ cửa, bật đèn pin điện thoại. Luồng sáng trắng quét qua gian phòng bụi bặm. Và ở đó, kê sát bức tường đối diện, phủ một tấm vải trắng đã ngả vàng vì năm tháng, là một cây đàn dương cầm đứng cũ kỹ. Nắp đàn đóng kín. Không một ai ngồi trước nó, không một cái bóng, không một dáng người. Nhưng tiếng đàn vẫn đang vang lên — và phải mất một giây kinh hoàng Tuấn mới nhận ra rằng âm thanh ấy không hề tắt đi khi anh chiếu thẳng đèn vào cây đàn câm lặng kia.

Rồi nó dừng. Đột ngột, ngay giữa chừng một câu nhạc còn dang dở, như thể người chơi vừa giật mình ngẩng phắt lên vì biết có người đang đứng nhìn mình. Sự im lặng ập xuống nặng nề đến mức Diệu nghe rõ cả tiếng tim mình đập trong lồng ngực.

Tuấn bước tới, đôi tay hơi run, kéo tấm vải phủ ra. Bụi bay mù mịt trong luồng sáng đèn pin. Cây đàn hiện ra trọn vẹn, gỗ đã nứt nẻ, lớp vẹc-ni bong tróc, vài phím ngà ố vàng như răng người già. Anh nhấc nắp đàn lên. Bên trong, trên giá nhạc, có một tập bản nhạc chép tay, giấy đã giòn và vàng úa, mép quăn lại vì hơi ẩm bao mùa. Anh nghiêng đèn soi vào. Và ở góc trang đầu tiên, bằng nét chữ nắn nót, tròn trịa của một bàn tay trẻ con, là một dòng chữ: "Tặng ba. Con sẽ đàn cho ba nghe khi con tập xong. — Lan."

Diệu đưa tay che miệng. Trong gian phòng lạnh giá tỏa mùi giấy mục ấy, cô bỗng hiểu ra điều khiến lòng mình đau nhói: bản nhạc trên giá đàn còn dang dở. Những dòng nốt chép tay chạy được hơn nửa, rồi đứt quãng, để trống nguyên cả nửa trang cuối, những khuông nhạc kẻ sẵn nằm trơ ra mà chẳng có nốt nào. Một bài hát chưa bao giờ được tập xong. Một lời hứa của đứa con gái dành cho người cha, mãi mãi treo lơ lửng giữa một câu nhạc không có hồi kết.

"Cô ấy chưa kịp đàn cho ông nghe," Diệu thì thầm, nước mắt ứa ra mà chính cô cũng không hiểu vì sao.

Đúng lúc ấy, một phím đàn tự nhấn xuống. Chỉ một nốt duy nhất. Trầm, ngân dài, run rẩy lan ra trong không khí lạnh, rồi từ từ tắt. Không có một ngón tay nào chạm vào nó. Diệu và Tuấn cùng nhìn thấy rõ: phím ngà lún xuống, giữ lại một thoáng, rồi nhô lên — dứt khoát, có chủ ý, như một câu trả lời cho những lời cô vừa thốt ra.

Cả hai lùi lại, lưng chạm vào khung cửa. Nhưng kỳ lạ thay, không một ai trong họ cảm thấy nỗi sợ hãi theo cái nghĩa khiến người ta muốn bỏ chạy. Cái nốt đàn đơn độc ấy không mang theo sự đe dọa nào. Nó mang theo một nỗi khắc khoải, một niềm mong mỏi sâu thẳm đến mức làm tim người ta thắt lại nghẹn ngào. Như tiếng gọi khẽ của một người đã đợi quá lâu, trong một căn phòng quá tối, chỉ mong sao có ai đó cuối cùng cũng nghe thấy mình.

"Để cho ông yên đi anh," Diệu khẽ nói, kéo cánh tay chồng. "Mình về phòng thôi."

Họ lặng lẽ kéo cánh cửa gian phòng khép lại, để cây đàn ở đó với bản nhạc dở dang của nó. Nhưng khi hai người vừa quay lưng đi được vài bước trên hành lang lạnh, tiếng đàn lại cất lên sau lưng họ — vẫn cái giai điệu cũ ấy, vẫn vụng về, vẫn ngập ngừng ở đúng cái quãng nhạc khó nhất. Lần này nó không dừng lại nữa, không còn giật mình vì có người nhìn. Nó cứ chơi đi chơi lại, mãi mãi không sao tới được nửa trang cuối còn bỏ trống, như một đứa trẻ kiên nhẫn ngồi tập một mình trong bóng tối, đêm này qua đêm khác, đợi đến cái ngày mình có thể đàn trọn vẹn bài hát ấy cho ba nghe. Diệu đứng lặng giữa hành lang, để cho tiếng đàn ấy ngấm vào người, và lần đầu tiên cô tự hỏi: liệu cái ngày ấy có bao giờ tới được không, và nếu không, thì đứa trẻ kia sẽ ngồi đàn trong căn phòng tối ấy cho đến tận bao giờ?

Hết Chương 43

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 44
← TrướcTiếp →