🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tuấn quyết định phải tìm hiểu về căn nhà. Anh không phải người mê tín — anh là kỹ sư, anh tin vào những gì giải thích được, vào nguyên nhân và kết quả. Nhưng bông cúc trắng tươi rói trên bệ cửa sổ sáng nay, mùi trà gừng nóng hổi trong gian bếp nguội lạnh, và nhất là cái cách con gái anh nói về "ông" với sự bình thản đáng sợ — như nói về một người hàng xóm quen thuộc — tất cả khiến anh không thể ngồi yên thêm được nữa. Anh cần một lời giải thích thuộc về thế giới của người sống.

Sáng hôm sau, anh chạy xe xuống khu trung tâm, men theo những con dốc còn ướt đẫm sương. Đà Lạt buổi sớm chìm trong một thứ ánh sáng đục như sữa, nhà cửa nhô lên rồi lại tan vào màn trắng. Anh tìm đến văn phòng người môi giới đã cho thuê căn nhà, một căn phòng nhỏ kẹp giữa hai hàng quán cà phê. Người đàn ông trung niên tên Khải tiếp anh, nụ cười xã giao luôn thường trực trên môi. Nhưng khi Tuấn nhắc đến địa chỉ căn nhà trên dốc sương, nụ cười ấy hơi cứng lại một nhịp, rất khẽ, gần như không ai nhận ra. Tuấn nhận ra.

"Anh chị ở ổn không?" Khải hỏi, rót trà, mắt không rời cái ấm.

"Cũng ổn." Tuấn cầm tách trà nóng cho ấm tay. "Nhưng tôi muốn biết về người chủ cũ. Nhà giữ nguyên đồ đạc, bát đĩa, sách vở, cả hoa khô trên cửa sổ — cứ như người ta mới rời đi hôm qua vậy. Không ai dọn đi cả."

Khải im lặng một lúc, xoay xoay tách trà trong tay, như đang cân nhắc nên nói đến đâu. "Chủ nhà là một cụ ông. Cụ Lành. Sống ở đó một mình mấy chục năm trời, ít giao du, hiền lành. Cụ mất cách đây gần ba năm, ngay trong nhà, giữa khu vườn." Anh hạ giọng. "Người ta phát hiện ra khi thấy mấy hôm liền cụ không xuống chợ. Cụ nằm giữa luống cúc, tay vẫn còn cầm chiếc kéo tỉa cây. Bác sĩ bảo tim cụ ngừng đập lúc nào không hay, nhẹ nhàng lắm, như ngủ. Nhưng cụ nằm đó mấy ngày, một mình, giữa vườn hoa của cụ."

Tuấn nuốt khan, hơi nóng của trà chợt không còn đủ ấm. Anh hình dung một ông cụ gầy nằm xuống lặng lẽ giữa những bông cúc, và rùng mình.

"Tôi nói thật với anh, không phải để dọa." Khải đặt tách trà xuống. "Mấy người thuê trước anh, không ai ở quá một tháng. Họ bảo nhà... lạ. Nghe tiếng đàn ban đêm, ngửi mùi trà, thấy hoa nở trái mùa. Nhưng chưa ai gặp chuyện gì xấu cả, chưa ai bị làm hại. Chỉ là họ không chịu nổi cái cảm giác trong nhà. Như có ai đó cứ ở đó, ngay sau lưng mình."

Tuấn đặt tách trà xuống thật chậm. "Cụ Lành có gia đình không? Vợ con gì không?"

Khải gật đầu chậm rãi, ánh mắt xa xăm như đang lục lại một câu chuyện đã ngủ yên rất lâu. "Cụ có một cô con gái. Tên Lan. Nhưng cô ấy mất trước cụ rất lâu — hồi cô ấy còn trẻ lắm, chừng hai mươi tuổi. Tôi không rõ chuyện gì xảy ra, lâu quá rồi, người trong vùng cũng ít ai còn nhớ. Chỉ biết từ ngày con gái mất, cụ Lành như sống trong một thế giới riêng. Cụ trồng hoa. Cả khu vườn đó, cúc với cẩm tú cầu, là cụ trồng cho con gái. Người ta kể cụ vẫn hái hoa mỗi sáng, cắm vào nhà, như thể cô Lan vẫn còn đó, sắp về tới cổng."

Mỗi sáng. Cắm hoa vào nhà. Cho con gái. Tuấn nhớ đến lời Hạnh, từng chữ một, từng âm điệu hồn nhiên của con bé, và một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng anh — thứ lạnh không đến từ cái lạnh Đà Lạt.

"Cô Lan ấy," Tuấn hỏi, giọng khàn đi, "cô ấy mất ở đâu?"

Khải nhìn anh, ánh mắt thoáng dò xét, như đang đo xem anh có thật sự muốn nghe. "Người ta đồn là ở một nơi gọi là khu phố cũ dưới chân đồi, chỗ giờ bỏ hoang rồi, không ai ở. Dân ở đây gọi là khu không đèn, vì hồi xưa khu đó hay mất điện, tối thui suốt. Nhưng đó chỉ là lời đồn thôi. Tôi cũng không dám chắc, không ai dám chắc." Anh thở ra. "Anh Tuấn này, tôi khuyên thật lòng. Nếu thấy không ổn, cứ báo tôi, tôi tìm chỗ khác cho anh chị, đỡ hơn. Đừng cố."

Tuấn cảm ơn, rồi ra về. Suốt đường lên dốc, đầu anh quay cuồng giữa làn sương đặc quánh. Cụ Lành. Cô Lan. Khu phố không đèn. Lời hứa Tết sẽ về. Những mảnh ghép rời rạc đang dần khít vào nhau thành một hình hài mà anh chưa muốn nhìn thẳng — một hình hài của nỗi đợi chờ kéo dài đến tận bên kia cái chết.

Khi anh về tới nhà, sương đã giăng kín con dốc, dày đến mức anh không nhìn rõ cổng. Diệu đang đứng ngoài hiên, ôm chặt Hạnh vào lòng, và gương mặt cô tái mét như tờ giấy.

"Có chuyện gì vậy em?" Tuấn vội bước tới, tim đập dồn.

Diệu chỉ tay vào khu vườn, bàn tay run run không nói nên lời. "Anh... anh nhìn đi."

Tuấn nhìn theo. Giữa khu vườn cúc tàn úa của mùa đông, giữa những luống hoa mà suốt mấy hôm qua chỉ trơ trụi cành khô đen, giờ đây có một luống nở rộ. Một luống cúc trắng muốt, tươi rói, đẫm sương, bừng lên giữa cái lạnh đáng lẽ phải giết chết mọi mầm sống. Chỉ một luống. Đúng cái luống mà Khải vừa kể — nơi người ta tìm thấy cụ Lành nằm xuống, tay còn cầm chiếc kéo tỉa cây.

"Ông trồng cho con gái về đó bố," Hạnh nói khẽ, từ trong vòng tay mẹ, giọng bình thản đến nao lòng. "Ông bảo sắp tới ngày con gái ông về rồi. Ông đợi lâu lắm rồi. Ông bảo lần này ông sẽ không ngủ quên nữa đâu."

Hết Chương 42

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 43
← TrướcTiếp →