🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Diệu dậy sớm hơn thường lệ, lúc cả nhà vẫn còn chìm trong chăn. Ở Sài Gòn, sáu giờ sáng là thành phố đã sôi sục. Ở đây, sáu giờ là cả thế giới vẫn còn ngủ vùi dưới sương, và ánh sáng len qua cửa sổ chỉ là một thứ màu xám nhạt, không ra ngày cũng chẳng ra đêm, khiến người ta không chắc mình đã thật sự thức dậy hay vẫn còn trong một giấc mơ. Cô khẽ khàng bước xuống bếp, định pha cho cả nhà một ấm trà nóng. Sàn gỗ lạnh thấu qua đôi tất, và mỗi bước chân lại là một tiếng cót két cô đã bắt đầu thấy quen — cái ngôi nhà này có vẻ thích lên tiếng mỗi khi có người đi qua, như thể nó luôn muốn biết ai đang ở đâu.

Cô đến gian bếp phía sau nhà — gian rộng nhất, có cửa sổ nhìn thẳng ra khu vườn còn mờ trong sương. Và ngay khi vừa bước qua ngưỡng cửa, cô khựng lại.

Có mùi hương trong bếp. Không phải mùi ẩm mốc của một căn nhà cũ lâu ngày đóng kín mà cô đã quen ngửi suốt mấy hôm nay. Là mùi trà. Trà gừng nóng, thơm nồng và ngọt ngào, cái mùi cay ấm của gừng tươi vừa được giã, quyện với hương trà xanh — thứ mùi người ta chỉ ngửi thấy khi vừa mới đun xong một ấm và rót ra tách. Diệu đứng yên giữa gian bếp lạnh ngắt, hít vào thật sâu, và cái mùi hương ấy thật đến mức cô gần như nghe được cả tiếng nước reo lục bục trong ấm. Nhưng bếp lò vẫn nguội tanh, đen kịt tro của những lần đun cũ. Ấm nước cô úp lên kệ từ tối qua vẫn nằm đó, khô khốc, miệng chúc xuống. Không một ai đã ở đây. Không một giọt nước nào được đun.

Cô đứng đó rất lâu, lòng bàn tay áp lên ngực như để giữ cho trái tim đang đập gấp bình tĩnh lại. Rồi, chậm rãi, cô tự thuyết phục mình. Có lẽ là mùi từ nhà hàng xóm bay qua khe cửa. Có lẽ là một thứ thảo mộc nào đó mọc hoang trong vườn, sương sớm làm dậy hương. Có lẽ. Cô bật bếp, đặt ấm nước lên, và khi ấm trà thật của chính cô bắt đầu tỏa hương, cái mùi trà gừng lạ kia tan biến đi, lặng lẽ, như thể nó chỉ kiên nhẫn đợi đến khi cô tự tay pha lấy một ấm cho mình rồi mới yên tâm rút lui.

Suốt buổi sáng, Diệu lau dọn căn nhà. Nó cần được lau dọn — bụi phủ dày trên mọi mặt phẳng, mạng nhện giăng nơi các góc trần. Nhưng càng lau, cô càng nhận ra một điều kỳ lạ khiến tay cô chậm lại: căn nhà này không hề bị bỏ hoang theo cái cách cô vẫn tưởng. Trong tủ bếp, bát đĩa được xếp ngay ngắn, úp gọn gàng, mặt hướng xuống như thể ai đó đã rửa sạch rồi cất đi với sự cẩn thận của một thói quen nhiều năm trời. Trong ngăn kéo, khăn lau được gấp vuông vức. Trên bệ cửa sổ bếp, có một chiếc lọ sứ nhỏ đã sứt mẻ một góc, và bên trong là một bó hoa cúc khô — khô đến mức chỉ cần chạm nhẹ là cánh hoa vụn ra thành bột — nhưng vẫn được cắm thẳng thớm, mặt hoa hướng về phía cửa sổ, như mới được người ta cắm vào chỉ mới hôm qua.

Diệu cầm chiếc lọ lên, nhìn bó cúc khô, và một nỗi buồn không rõ từ đâu dâng lên trong cô. Ai đó đã sống ở đây. Ai đó đã yêu căn nhà này bằng cả một đời, đã chăm chút từng góc nhỏ, đã hái hoa cắm lên bệ cửa sổ để mỗi sáng thức dậy còn có cái mà nhìn ra vườn. Và rồi ai đó đã đi, để lại tất cả y nguyên, như thể chỉ vừa bước ra ngoài một lát và sẽ quay vào ngay.

"Mẹ tìm thấy hoa của ông rồi hả?"

Diệu giật mình. Cô vội ôm nó vào ngực. Hạnh đang đứng ở cửa bếp, tóc còn rối bù vì ngủ, ôm con gấu bông, đôi mắt còn ngái ngủ nhưng nhìn thẳng vào chiếc lọ với một vẻ thân quen lạ lùng.

"Hoa của ông?" Diệu hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh, dù tim cô đang đập dồn.

"Ông bảo ông hái mỗi sáng, cắm vào cái lọ đó. Cho con gái ông." Hạnh bước tới gần, nhìn bó cúc khô với một vẻ thương cảm vượt xa cái tuổi sáu của nó. "Nhưng con gái ông đi mất rồi. Đi lâu lắm rồi. Nên giờ hoa cũng khô hết. Ông buồn lắm mẹ ơi. Ông bảo ông quên thay nước cho hoa, tại ông cứ ngồi đợi hoài."

Diệu đặt chiếc lọ xuống bệ cửa, hai tay hơi run. Cô quỳ xuống ngang tầm con gái, nhìn thẳng vào mắt con.

"Hạnh, con nghe mẹ này. Cái ông đó... ông nói chuyện với con thật à? Con nhìn thấy ông thật sao?"

Hạnh gật đầu, hồn nhiên, không một chút sợ hãi. "Dạ. Ông hiền lắm mẹ. Ông không làm gì con đâu. Ông chỉ kể chuyện thôi. Ông kể về con gái ông, về khu vườn hồi xưa, về cái lúc mà..." Con bé bỗng khựng lại, cau mày, như đang cố nhớ một điều quá khó với nó. "Ông kể tới đó thì ông buồn quá, ông không kể nữa."

Bên ngoài cửa sổ bếp, sương sớm đang tan dần, để lộ khu vườn xanh xám với những luống cúc trơ trụi cành khô. Và Diệu, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, ngỡ như mình nhìn thấy — chỉ thoáng qua nơi khóe mắt — một bóng người gầy gò đang khom lưng giữa luống hoa, đôi tay đưa ra như đang vun vén, nâng niu một thứ gì đó vô hình. Cô quay phắt lại nhìn cho rõ, tim đập thót lên cổ. Khu vườn trống không. Chỉ có sương đang loãng dần, và những bông cúc tàn rung rinh khe khẽ trong gió sớm.

Nhưng trên bệ cửa sổ, ngay bên cạnh chiếc lọ sứ sứt mẻ, vừa xuất hiện một thứ mà cô dám chắc lúc nãy chưa hề có: một bông cúc trắng tươi nguyên, cánh hoa còn đẫm sương sớm, đặt ngay ngắn trên gờ gỗ — như một món quà ai đó vừa lặng lẽ hái và để lại cho người mới đến căn nhà này.

Hết Chương 41

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 42
← TrướcTiếp →