🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Đêm đầu tiên ở Đà Lạt, cái lạnh đến không phải từ ngoài vào, mà như từ trong chính những bức tường của ngôi nhà tỏa ra. Nó không buốt theo kiểu cắt da, mà thấm, lặng lẽ, len qua từng thớ áo, đọng lại trong xương. Gia đình Tuấn quây quần trong phòng khách, nơi anh đã nhóm được một bếp lửa nhỏ trong cái lò sưởi xây bằng đá ở góc nhà. Ngọn lửa liếm lên những thanh củi thông, nổ lách tách, ném những vệt sáng cam vàng nhảy múa trên tường. Nhưng bên ngoài, sương đặc đến mức ô cửa sổ trông như bị bịt kín bằng một lớp sữa trắng đục, và thỉnh thoảng một cơn gió lùa qua khe cửa gỗ, rít lên một tiếng dài rồi tắt lịm, để lại một khoảng im lặng còn lạnh hơn cả tiếng gió.

Diệu dọn cơm ra chiếc bàn gỗ thông cũ. Bữa ăn đơn giản — mì gói, trứng, ít rau cô mua vội dọc đường — nhưng trong cái lạnh này, hơi nóng bốc lên từ tô mì là cả một niềm an ủi. Hạnh ngồi giữa bố mẹ, hai chân đung đưa, húp mì ngon lành, có vẻ đã quên hết những lời lạ lùng ban chiều. Nhưng giữa bữa, con bé bỗng đặt đũa xuống, quay sang chiếc ghế trống ở đầu bàn, cái ghế không ai ngồi.

"Mình có để dư một chỗ cho ông không mẹ?" nó hỏi.

Diệu khựng lại, thìa mì lửng lơ giữa không trung, hơi nóng vẫn bốc lên mờ mờ. "Ông nào hả con?"

"Ông ở trong nhà đó. Ông hồi chiều đứng ở cửa sổ. Ông ngồi đó nãy giờ mà mẹ không thấy hả?" Hạnh chỉ vào chiếc ghế đầu bàn, gương mặt bình thản, như đang nhắc về một điều hiển nhiên mà chỉ có người lớn mới chậm hiểu.

Tuấn và Diệu nhìn nhau qua ánh lửa. Chiếc ghế trống. Hoàn toàn trống. Nhưng có một điều Tuấn không nói ra: từ lúc ngồi xuống ăn, anh cứ có một cảm giác lành lạnh ở phía bên kia bàn, như thể không khí ở góc ấy nặng hơn, đặc hơn một chút, như thể có ai đó đang ngồi đó thật, lặng lẽ, chỉ nhìn. Anh đã cố gạt nó đi suốt bữa, đổ cho cái lạnh, cho sự mệt mỏi của chuyến đi dài. Giờ lời con bé khiến cái cảm giác ấy dội ngược lại, rõ ràng và không thể chối.

"Con à," Diệu dịu dàng, cố giữ cho giọng mình thật bình thản, "nhà mình chỉ có ba người thôi. Bố, mẹ và con. Mình mới chuyển tới, con lạ chỗ nên tưởng tượng ra vậy thôi. Sương dày quá làm mình hay nhìn nhầm."

Hạnh nhìn mẹ một lúc lâu, đôi mắt trong veo chứa đầy sự kiên nhẫn của một đứa trẻ biết mình đúng nhưng không muốn cãi với người lớn. Rồi nó nhún vai, cầm đũa lên ăn tiếp. Nhưng trước khi cúi xuống tô mì, nó nói thêm một câu nhẹ tênh, khiến cả Tuấn lẫn Diệu lạnh dọc sống lưng:

"Ông không đáng sợ đâu mẹ. Ông buồn thôi. Ông cứ nhìn ra vườn hoài."

Bữa cơm kết thúc trong một sự im lặng mà không ai dám phá vỡ. Diệu rửa chén bằng thứ nước lạnh buốt đến tê tay, và mắt cô cứ vô tình liếc về phía chiếc ghế đầu bàn, cái ghế giờ vẫn trống, nhưng không còn trống một cách vô tội như lúc chiều nữa. Trong khi đó, Tuấn dắt Hạnh lên phòng. Căn phòng dành cho con bé ở tầng trên, ngay cạnh ô cửa sổ sơn xanh đã bạc màu — chính ô cửa sổ mà chiều nay, ngay khi xe vừa dừng, con bé đã chỉ lên và bảo có người đứng nhìn xuống.

Tuấn kiểm tra cửa sổ xem đã cài chốt chưa, kiểm tra cả gầm giường, vờ như chỉ đùa cho con vui. Nhưng thật ra anh đang cần tự trấn an chính mình hơn.

"Đó, thấy chưa, không có gì hết," anh nói, kéo tấm chăn dày đắp lên tận cằm con. "Ngủ ngon nha con gái."

"Bố ơi," Hạnh níu tay anh lại, giọng đã ngái ngủ, "ông kể cho con là ông trồng hoa ở vườn đó. Hoa cúc với cẩm tú cầu. Ông bảo mùa này lạnh quá nên hoa rụng hết rồi, ông tiếc lắm."

Tuấn cứng người lại giữa lúc đang sửa cái gối cho con. Anh chưa từng nói với Hạnh một lời nào về khu vườn, càng chưa bao giờ nhắc tới cẩm tú cầu — thứ hoa mà chính anh cũng không chắc mình có nhận ra hay không. Con bé sáu tuổi của anh lấy đâu ra cái tên ấy? Anh nuốt khan, hôn lên trán con, tắt đèn, và bước xuống cầu thang với một nhịp tim đập nhanh hơn bình thường.

Trong phòng khách, Diệu đang ngồi bó gối trước lò sưởi, ánh mắt dán vào ngọn lửa đang lụi dần thành những hòn than đỏ rực. Tuấn ngồi xuống cạnh vợ, choàng tay qua vai cô, và cảm thấy cô đang hơi run.

"Em nghe Hạnh nói rồi chứ?" anh khẽ hỏi.

Diệu gật đầu, không quay lại. "Trẻ con hay vậy mà anh. Đứa nào chẳng có bạn tưởng tượng. Hồi nhỏ em cũng nói chuyện với một con búp bê suốt ngày, làm mẹ em sợ xanh mặt." Cô cười, nhưng tiếng cười không chạm tới được mắt. "Nhà mới, lạ chỗ. Vài hôm là con quen, hết nói nhảm thôi."

Tuấn muốn tin vào điều đó. Anh thật sự muốn tin, bằng cả con người kỹ sư quen với những lời giải thích rõ ràng của mình. Nhưng khi anh chuẩn bị đứng dậy đi ngủ, ánh mắt anh vô tình lướt qua ô cửa sổ phòng khách, và anh chợt thấy, trên lớp kính mờ đặc hơi nước, có một vệt — như thể ai đó vừa lấy ngón tay quệt qua, vạch một đường ngang sạch trơn. Một đường thẳng, dứt khoát, ở đúng ngang tầm mắt một người đàn ông trưởng thành đứng nhìn ra vườn. Bên ngoài, sương vẫn dày đặc, trắng đục, và không có một ai cả.

Anh không nói gì với Diệu. Anh chỉ lặng lẽ với tay tắt ngọn đèn duy nhất còn sáng, để bóng tối tràn vào lấp đầy căn phòng, và để cái vệt trên cửa kính tan dần vào sương — mà không một ai trong họ kịp trông thấy nó biến đi.

Hết Chương 40

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 41
← TrướcTiếp →