🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sài Gòn lùi lại phía sau như một cơn sốt vừa dứt. Suốt sáu tiếng ngồi sau vô-lăng, Tuấn nghe tiếng ồn của thành phố cũ tan dần trong tai mình, nhường chỗ cho một thứ im lặng lạ lẫm, dày và ẩm, mỗi lúc một đặc hơn khi chiếc xe bò lên những khúc cua cuối cùng. Đến đèo, sương bắt đầu tràn qua kính chắn gió thành từng đợt, trắng đục, mềm như bông, và Diệu ngồi bên cạnh khẽ kéo áo khoác lên tận cằm. Ở hàng ghế sau, bé Hạnh áp mặt vào cửa kính, hơi thở vẽ một vòng mờ trên lớp kính lạnh, đôi mắt tám tuổi mở to nhìn những thân thông cao vút thoắt ẩn thoắt hiện trong màn trắng.

"Tới rồi đó con," Tuấn nói, giọng cố tỏ ra hào hứng. "Đà Lạt. Nhà mới của mình ở trên này."

Anh chuyển công tác lên đây, một quyết định mà cả gia đình đã bàn đi tính lại suốt mấy tháng. Lương khá hơn, không khí trong lành hơn, và quan trọng nhất là họ thuê được một căn nhà rộng với giá rẻ đến mức Diệu từng nghi ngờ có gì đó không ổn. Nhưng giờ, khi chiếc xe rẽ vào con dốc nhỏ khuất sau hàng thông già, khi căn nhà hiện ra lờ mờ giữa sương, sự nghi ngờ ấy bỗng nhường chỗ cho một cảm giác khác, khó gọi tên hơn.

Ngôi nhà không mới, cũng chẳng quá cũ. Nó chỉ đứng đó, lặng lẽ giữa biển sương, như một người đã đợi rất lâu và đã quen với việc đợi. Tường vôi bong tróc vài mảng, để lộ lớp gạch nâu sẫm bên dưới. Những ô cửa sổ gỗ sơn xanh đã bạc màu, kính bên trong mờ hơi nước. Mái ngói rêu phong nằm khom xuống dưới sức nặng của những lớp sương đã đọng lại qua không biết bao nhiêu mùa. Và bao quanh tất cả, một khu vườn — dù đang mùa lạnh, dù phần lớn đã tàn — vẫn còn vài luống hoa cúc trắng nhô lên giữa cỏ dại, run rẩy.

Tuấn tắt máy. Sự im lặng ập xuống tức thì, trọn vẹn, đến mức ba người trong xe đều khựng lại một nhịp. Không có tiếng còi xe, không tiếng rao, không tiếng máy nổ. Chỉ có tiếng gió rì rầm qua kẽ lá thông, và đâu đó rất xa, một con chim cô độc gọi một tiếng rồi tắt.

"Im quá," Diệu thì thầm, gần như không thành tiếng.

Họ xuống xe. Cái lạnh chạm vào da mặt Diệu như một bàn tay ẩm. Cô rùng mình, kéo Hạnh lại gần. Con bé không sợ — trái lại, nó đang ngước nhìn ngôi nhà với một vẻ chăm chú kỳ lạ, đầu hơi nghiêng, như đang lắng nghe điều gì đó mà bố mẹ nó không nghe thấy.

"Hạnh, sao vậy con?" Diệu hỏi.

Con bé không trả lời ngay. Nó nhìn lên ô cửa sổ tầng trên, ô cửa sơn xanh ở góc nhà, rồi quay sang mẹ, gương mặt bình thản đến lạ.

"Có người trong nhà mẹ ơi," Hạnh nói. "Ông ấy đứng ở cửa sổ kìa."

Diệu ngẩng phắt lên. Ô cửa sổ tầng trên trống không, chỉ có lớp kính mờ phản chiếu màu trắng đục của sương. Cô nhìn chăm chăm một lúc lâu, đủ lâu để tim mình đập chậm lại, rồi cười, xoa đầu con.

"Không có ai đâu con. Nhà chưa có ai ở mà. Tại sương thôi, sương làm con nhìn nhầm đó."

Hạnh không cãi. Con bé chỉ ngoan ngoãn nắm tay mẹ. Nhưng khi cả nhà quay lưng đi lấy hành lý, nó còn ngoái lại nhìn ô cửa sổ thêm một lần nữa, và lần này, nó khẽ vẫy tay — một cái vẫy nhỏ, ngại ngùng, như chào một người lớn tuổi mà nó vừa mới quen.

Tuấn loay hoay tra chìa vào ổ khóa cửa chính. Ổ khóa cũ, gỉ sét, phải xoay mấy lần mới chịu mở với một tiếng "cách" khô khốc vang vọng trong cái tĩnh lặng. Cánh cửa gỗ nặng nề hé ra, để lọt một luồng không khí từ bên trong phả vào mặt anh — không khí của một nơi đã đóng kín lâu ngày, mùi gỗ ẩm, mùi vôi cũ, và len lỏi đâu đó, rất khẽ, một mùi hương khác. Mùi hoa. Một thứ hương hoa nhẹ, thoảng qua rồi tan, không thuộc về mùa đông, không thuộc về căn nhà bỏ trống.

Anh đứng lặng nơi ngưỡng cửa, tay còn đặt trên nắm đấm lạnh ngắt. Trong một khoảnh khắc, anh có cảm giác kỳ lạ rằng mình không phải là người mở cánh cửa này — mà là người được cho phép bước vào.

"Sao thế anh?" Diệu hỏi từ phía sau, hai tay ôm thùng đồ.

Tuấn lắc đầu, gượng cười. "Không có gì. Mùi nhà cũ thôi. Vào đi em, lạnh quá."

Anh bước qua ngưỡng cửa. Sàn gỗ kêu cót két dưới chân, một âm thanh trầm và dài, gần như một tiếng thở dài. Phía sau lưng anh, ngoài kia, sương đã dày thêm một lớp nữa, phủ kín con dốc, phủ kín hàng thông, phủ kín cả thế giới mà gia đình anh vừa rời bỏ — như thể đóng lại một cánh cửa khác mà không ai trong họ kịp nhìn thấy.

Hết Chương 39

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 40
← TrướcTiếp →