Bên kia cánh cửa không phải là một nơi chốn nào có thể tìm thấy trên bản đồ Sài Gòn. Đó là một buổi sáng — chỉ thuần túy là một buổi sáng, đẹp đến nao lòng. Mai bước ra, và dưới chân cô không còn là bậc cửa lạnh giá của chiếc xe buýt, mà là cỏ mềm còn đẫm sương. Trước mặt cô trải ra một khoảng sân quê, có gốc me già, có ao cá lấp lánh nắng, có một con đường đất nhỏ dẫn về phía một ngôi nhà mái ngói rêu phong.
Bên cạnh cô, Bống đứng sững, đôi mắt mở to. Con bé nhìn quanh, và rồi, từ phía ngôi nhà, có một bóng người bước ra. Một người phụ nữ trẻ, dáng gầy, tóc búi gọn, mặc chiếc áo bà ba bạc màu. Bà đứng nơi đầu ngõ, đưa tay lên che nắng, nhìn về phía hai người. Và rồi bà chạy tới, vừa chạy vừa gọi, giọng vỡ òa trong nước mắt: "Bống ơi! Con của má! Má đợi con lâu quá rồi!"
"Má!" Bống hét lên. Con bé buông tay Mai, lao về phía trước, và sà vào vòng tay người mẹ đã đợi nó suốt mấy chục năm bên kia ranh giới. Người mẹ ôm chặt lấy con, quay vòng, cười và khóc cùng một lúc. Và Mai, đứng lặng dưới gốc me, nhìn cảnh tượng ấy, cảm thấy một thứ hạnh phúc trong trẻo dâng lên trong lòng — cái hạnh phúc của một người vừa chứng kiến một cuộc đoàn tụ mà cô từng nghĩ là không thể.
Bống quay lại, nắm tay mẹ, vẫy Mai. "Chị ơi! Lại đây! Má con nè! Con tìm được má rồi! Cảm ơn chị!" Gương mặt con bé rạng rỡ, không còn dấu vết nào của nỗi sợ, của sự cô đơn mấy chục năm. Nó lại là một đứa trẻ tám tuổi bình thường, vừa tìm thấy mẹ mình, và cả thế giới của nó đã vẹn nguyên trở lại.
Mai bước tới. Người mẹ của Bống nhìn cô, đôi mắt đẫm nước nhưng ngập tràn lòng biết ơn. "Cảm ơn cô," bà nói khẽ. "Cảm ơn cô đã đưa con bé về. Tôi đợi nó lâu lắm rồi. Tôi biết nó còn kẹt lại đâu đó. Tôi cứ đứng đây đợi hoài, mà không qua đón nó được. Phải có người dẫn nó qua. Phải là người còn thương được." Bà nắm lấy tay Mai. "Cô là một cô gái tốt. Cô sẽ ổn thôi. Đường của cô còn ở phía trước."
Mai chưa kịp hiểu hết câu nói ấy thì ánh sáng quanh cô bắt đầu nhòe đi, dịu lại, như một bức tranh tan vào nước. Hình ảnh Bống, người mẹ, gốc me, ao cá — tất cả mờ dần, nhưng không biến mất trong sợ hãi, mà tan đi trong một sự bình yên ấm áp. Tiếng cười trong trẻo của Bống là điều cuối cùng cô nghe thấy, vọng lại từ một nơi rất xa, rất sáng: "Tạm biệt chị! Chị nhớ về với mẹ chị nha!"
Rồi tất cả tối lại. Nhưng không phải cái tối đặc quánh của chuyến xe. Là cái tối ấm của một giấc ngủ sâu.
Khi Mai mở mắt, cô thấy một trần nhà trắng quen thuộc, ngửi thấy mùi cồn sát trùng, nghe thấy tiếng máy đo nhịp tim bíp đều đặn. Cô đang nằm trên một chiếc giường bệnh, trong chính bệnh viện nơi cô làm việc. Và bên giường, gục đầu xuống, nắm chặt tay cô, là mẹ cô — đôi mắt sưng đỏ vì khóc, vì thức trắng. Khi thấy Mai cử động, bà bật dậy, òa khóc: "Con tỉnh rồi! Trời ơi, con tỉnh rồi! Mẹ tưởng mẹ mất con rồi!"
Mai không nói được gì. Cổ họng cô nghẹn cứng. Cô siết tay mẹ, nước mắt lăn dài. Cô không biết những gì cô đã trải qua trong những giờ hôn mê ấy là thật hay chỉ là một giấc mơ dệt nên bởi bộ óc đang chống chọi với cái chết. Có lẽ vĩnh viễn cô sẽ không bao giờ biết. Nhưng cô chỉ biết một điều: cô đã về tới nơi. Và mẹ cô không phải đợi cô bên kia cánh cửa.
Mãi sau này, khi đã hồi phục, các bác sĩ kể lại cho cô nghe rằng đêm ấy cô bị một chiếc xe tông khi băng qua đường, ngay trước trạm xe buýt, lúc không giờ ba phút. Tim cô đã ngừng đập gần bốn phút trên bàn cấp cứu, rồi đập trở lại — không ai giải thích được vì sao. Mai chỉ lặng im nghe, và trong lòng, cô biết bốn phút ấy đã dài bằng một chuyến xe không bến, đủ để cô tiễn năm con người về nhà, và đưa một đứa bé lạc đường suốt mấy chục năm về với mẹ nó.
Cô không kể chuyện đó cho ai. Có những điều, nói ra, người ta sẽ bảo là mê sảng. Nhưng mỗi đêm tan ca sau này, khi đứng đợi ở trạm xe buýt lúc khuya khoắt, Mai vẫn dõi mắt nhìn về cuối con đường tối, nơi đôi khi một chiếc xe cũ kỹ trờ tới với tấm bảng số tuyến trống rỗng. Cô không lên những chuyến xe ấy nữa. Nhưng cô luôn khẽ chắp tay, thầm chúc những hành khách câm lặng bên trong sớm tìm được đường về.
Ngoài cửa sổ, trời Sài Gòn vừa hửng sáng, một buổi sáng vàng mật ong sau cơn mưa đêm. Và xa xa, nơi góc cuối hành lang bệnh viện vắng người, trong một quầng tối mà ánh đèn dường như né tránh, một người đàn ông mặc áo khoác sẫm màu đứng lặng, tay cầm một quyển sổ. Ông nhìn về phía căn phòng của Mai, khẽ gật đầu một cái, rồi gấp sổ lại, quay người, và tan vào ánh sáng ban mai như chưa từng có ai ở đó.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 39 →