🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Mai không biết mình đã thiếp đi bao lâu. Khi cô mở mắt, ô cửa kính vẫn lạnh ngắt áp vào trán, và bên ngoài, Sài Gòn vẫn trôi qua trong một thứ bóng tối nhão nhoẹt, không có điểm đầu cũng chẳng có điểm cuối. Những ngọn đèn đường lướt qua đều đặn, từng quầng sáng vàng đục nối nhau như chuỗi hạt của một tràng kinh ai đó đang lần mãi không dứt. Cô ngồi thẳng người dậy, cổ cứng đờ, và một cảm giác mơ hồ rằng đáng lẽ cô phải đã về tới nhà từ lâu rồi mới đúng.

Cô đưa tay quệt hơi nước đọng trên kính, cố nhìn ra ngoài để định vị mình đang ở đâu. Nhưng những con phố ngoài kia không giống bất cứ tuyến đường nào cô từng đi qua mỗi đêm tan ca. Không bảng tên đường, không số nhà, không một tiệm tạp hóa quen thuộc còn sáng đèn. Chỉ có những dãy nhà thấp lè tè, cửa đóng im ỉm, và những hàng cây đứng bất động đến mức không một chiếc lá nào lay động, dù chiếc xe đang lao đi. Như thể cả thế giới bên ngoài chỉ là một tấm tranh vẽ ai đó kéo qua trước mặt cô.

Chính lúc ấy, cô cảm thấy một hơi ấm nhỏ xíu chạm vào mu bàn tay mình.

Mai giật mình quay lại. Trên chiếc ghế bên cạnh — chiếc ghế mà cô dám chắc lúc lên xe vẫn còn trống — có một cô bé đang ngồi. Con bé chừng tám tuổi, mái tóc cắt ngắn ngang vai, mặc một chiếc áo len cũ màu mận chín đã sờn vai. Đôi mắt nó to, đen, và tròn, đang nhìn thẳng vào Mai với một vẻ điềm nhiên kỳ lạ — không phải cái điềm nhiên của một đứa trẻ ngái ngủ, mà của một người đã ngồi đây rất lâu và đã quen với việc chờ đợi.

"Chị tỉnh rồi," cô bé nói, giọng trong veo như một viên đá cuội thả xuống mặt nước lặng. "Con cứ sợ chị ngủ luôn. Nhiều người lên xe rồi ngủ, ngủ mãi không dậy nữa."

Mai chớp mắt, cổ họng khô khốc. Một đứa trẻ tám tuổi, một mình, trên chuyến xe buýt sau nửa đêm — điều đó vô lý đến mức bộ óc mệt mỏi của cô từ chối tiếp nhận. Cô liếc nhanh khắp khoang xe, tìm một người lớn nào đó có thể là cha mẹ con bé. Nhưng những hành khách khác vẫn ngồi im lìm như cũ, đầu cúi gằm, vai bất động, không một ai hé mắt nhìn về phía họ.

"Cháu… đi với ai?" Mai hỏi, giọng khàn đặc vì khô.

Cô bé nghiêng đầu, như thể câu hỏi ấy hơi lạ. "Con đi một mình. Con đi xe này hoài à." Rồi nó mỉm cười, một nụ cười hồn nhiên không gợn chút lo âu nào. "Chị mới lên nên chị lạ thôi. Lát nữa chị quen."

Có gì đó trong câu nói ấy khiến gáy Mai gai lạnh. Không phải vì con bé nói điều gì đáng sợ — mà vì cái cách nó nói, nhẹ nhàng và chắc chắn, như một người chủ nhà đang trấn an vị khách vừa bước vào một căn phòng mà cô không nên bước vào. Cô khẽ rút bàn tay mình lại. Bàn tay con bé không bám theo, chỉ buông xuống đùi, ngoan ngoãn.

Mai cố ngồi thẳng dậy, đầu óc bắt đầu chạy đua tìm một lời giải thích hợp lý. Có lẽ con bé đi cùng cha mẹ ngồi đâu đó phía trên. Có lẽ nó là con của bác tài, được cho theo xe trong ca trực đêm muộn. Có lẽ. Có lẽ. Nhưng mỗi giả thuyết vừa dựng lên trong đầu cô lại tự sụp xuống, bởi cái khoang xe này không có chỗ cho những điều bình thường. Ánh đèn trắng hắt xuống quá đều, quá lạnh, không một bóng người ngả nghiêng, không một tiếng ho, một tiếng điện thoại, một câu chuyện rì rầm. Chỉ có sự im lặng dày đặc, và giọng nói trong trẻo của đứa trẻ ngồi bên cạnh cô.

"Chị là điều dưỡng hả?" cô bé bỗng hỏi, mắt nhìn xuống tấm thẻ vẫn còn lủng lẳng trước ngực Mai. "Chị làm ở bệnh viện. Chị hay ở gần người ta lúc người ta… đi."

Mai sững lại. Cô chưa hề nói gì về công việc của mình. Tấm thẻ kia úp mặt vào áo, mặt có ảnh và chữ quay vào trong, con bé không thể đọc được. Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng cô, chậm rãi, như một ngón tay vuốt dọc từng đốt xương.

"Sao… cháu biết?" Mai thì thầm.

Cô bé không trả lời ngay. Nó quay đầu nhìn ra phía những hàng ghế trước, nơi những bóng người ngồi cúi đầu bất động, rồi quay lại nhìn Mai bằng đôi mắt đen thẫm ấy.

"Tại con thấy được," nó nói khẽ. "Con thấy được nhiều thứ mà người lớn không thấy. Như mấy cô mấy chú trên xe này nè." Ngón tay nhỏ xíu của nó chỉ vu vơ về phía trước. "Họ cũng đang về nhà. Mà họ đi lâu lắm rồi. Đi hoài, chẳng tới."

Mai nhìn theo ngón tay con bé, về phía người đàn ông đội nón lá ngồi cách đó mấy hàng ghế, gương mặt khuất hẳn dưới vành nón, một túi vải cũ đặt dưới chân. Ông ta không nhúc nhích. Bên cạnh ông, một bà lão co ro trong chiếc áo mưa nhựa, ôm trước ngực một chiếc làn đi chợ. Xa hơn nữa, một chàng trai gầy gò đeo tai nghe, đầu khẽ gật gù. Không ai trong số họ quay lại. Không ai nhúc nhích.

Và lần đầu tiên, Mai nhận ra một điều mà nãy giờ cô đã cố không nghĩ tới: từ lúc lên xe đến giờ, cô chưa từng nghe thấy một ai trong số họ thở. Không một tiếng động nào của sự sống — không nhịp thở, không tiếng cựa mình, không cả tiếng sột soạt của vải áo. Họ ngồi đó, bất động và lặng câm, như những hình nhân được ai đó đặt ngay ngắn vào ghế rồi bỏ quên. Mai siết chặt tấm thẻ điều dưỡng trên ngực, và cô bỗng ước mình đã nghe theo cái giọng nói nhỏ trong đầu lúc đứng ở trạm — cái giọng đã khẽ bảo cô lùi lại, đợi chuyến sau.

Hết Chương 22

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 23
← TrướcTiếp →