🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Mai ngồi lặng đi một lúc lâu, cố ép nhịp thở của mình chậm lại. Cô là điều dưỡng. Cô đã chứng kiến cái chết nhiều hơn hầu hết những người ở tuổi cô. Cô hiểu rõ cái khoảnh khắc lồng ngực một con người ngừng phập phồng, cái khoảnh khắc sắc hồng rút khỏi đôi môi, cái cách một căn phòng đổi mùi khi sự sống rời đi. Và bộ óc được rèn luyện ấy của cô, ngay lúc này, đang khe khẽ gõ vào thành ý thức cô một sự thật mà cô không muốn nghe: khoang xe này có cùng cái mùi với một căn phòng vừa có người ra đi.

"Cháu nói họ đi hoài chẳng tới," Mai mở lời, giọng cô cố giữ cho bình thản như khi trấn an một bệnh nhân hoảng loạn. "Là sao?"

Cô bé kéo hai chân lên ghế, ôm lấy đầu gối, và nhìn về phía người đàn ông đội nón lá với một vẻ trìu mến lạ lùng, như nhìn một người quen cũ.

"Chú đó tên là chú Bảy," nó nói. "Chú làm vườn lan ở Hóc Môn. Con gái chú thích lan lắm, loại lan tím có đốm á. Chú hứa hôm sinh nhật con bé chú sẽ mang về một giỏ thiệt đẹp." Con bé chỉ xuống cái túi vải cũ dưới chân người đàn ông. "Lan ở trong đó. Chú giữ kỹ lắm, sợ gãy cành."

Mai nhìn cái túi. Nó phồng lên, và — cô không chắc đây là do mắt mình hay do thật — từ trong đó thoảng ra một mùi hương rất nhẹ, mùi của hoa tươi còn vương sương, lạc lõng giữa cái mùi dầu máy và hơi ẩm của khoang xe. Một mùi hương không nên tồn tại trong một túi vải đã cũ đến thế.

"Vậy sao chú ấy không xuống?" Mai hỏi. "Nhà chú ấy ở Hóc Môn mà, xe chạy ngang đó là chú ấy xuống chứ?"

Cô bé lắc đầu, chầm chậm. "Chú quên đường về rồi. Chú ngồi đây lâu quá, chú quên mất nhà mình ở đâu. Mỗi lần xe gần tới chỗ quen, chú lại ngủ gật. Tỉnh dậy thì đã đi qua mất rồi." Nó tựa cằm lên đầu gối. "Con có nhắc chú hoài. Mà chú không nghe được con. Người lớn không nghe được con đâu."

"Chị nghe được mà," Mai buột miệng.

Cô bé quay sang nhìn cô. Đôi mắt đen ấy lóe lên một thứ gì đó — không phải vui mừng, mà gần như là thương hại. "Dạ," nó nói khẽ. "Chị nghe được. Tại vậy nên con mới ngồi cạnh chị. Lâu lắm rồi mới có người nghe được con."

Mai không hiểu sao câu nói ấy lại khiến tim cô thắt lại đau nhói. Cô nhìn người đàn ông đội nón lá. Ông ngồi đó, hai bàn tay chai sạn đặt ngay ngắn trên đầu gối, vành nón che kín mặt. Có cái gì đó vô cùng tội nghiệp trong cái dáng ngồi ngay ngắn, kiên nhẫn ấy — dáng của một người cha đang trên đường về, ôm khư khư món quà cho con, không biết rằng chuyến xe sẽ không bao giờ dừng lại ở bến của ông.

Cô đứng dậy, lảo đảo theo nhịp lắc của xe, và bước về phía ông. Cô không biết mình định làm gì — có lẽ chỉ là chạm vào vai ông, gọi ông dậy, chỉ cho ông con đường về. Đó là điều cô vẫn làm mỗi đêm trong khoa: đến bên một người đang hoang mang, gọi tên họ, kéo họ về với thực tại. Bản năng ấy mạnh hơn cả nỗi sợ.

Nhưng khi cô đến gần, cái lạnh quanh ông dày lên, đặc lại, như bước vào ngăn đá. Hơi thở cô đọng thành sương trắng mỏng trong không khí, ngay giữa một đêm Sài Gòn vốn nóng ẩm. Sàn xe dưới chân ông phủ một lớp ẩm mỏng, và mùi hoa lan từ chiếc túi vải dưới chân ông giờ rõ hơn — ngọt, tươi, gần như đau lòng, cái mùi của một thứ còn sống lạc giữa nơi không còn sự sống.

"Chú Bảy ơi," cô gọi khẽ. "Chú… về tới đâu rồi?"

Vành nón lá khẽ nhúc nhích. Rất chậm, người đàn ông ngẩng đầu lên. Và Mai chết lặng. Dưới vành nón không có gương mặt — hay đúng hơn, có một gương mặt, nhưng nó mờ nhòe đi, như một bức ảnh cũ bị nước thấm, đường nét chảy ra, ngũ quan tan vào nhau. Chỉ có đôi mắt là còn rõ, và đôi mắt ấy đang nhìn cô, ướt đẫm, đầy một nỗi hoang mang vô tận của kẻ lạc đường.

Đôi môi nhòe nhoẹt mấp máy. Không có tiếng. Nhưng Mai đọc được, rõ mồn một, ba chữ ông đang cố nói: "Tới đâu rồi?"

Mai mở miệng định trả lời, nhưng cô không biết phải nói gì. Tới đâu rồi? Cô không biết chiếc xe đang ở đâu. Cô không biết nó đi về hướng nào, hay liệu nó có đi về đâu không. Và nhìn vào đôi mắt ướt đẫm, hoang mang của người đàn ông đang ôm giỏ lan về cho con gái, cô chợt hiểu rằng dù cô có nói gì, ông cũng sẽ không hiểu — bởi ông đã hỏi câu ấy hàng trăm, hàng ngàn lần, và chưa một ai trả lời được ông.

Cô lùi lại một bước, tim đập dồn. Và sau lưng cô, giọng cô bé vang lên, nhỏ nhẹ và bình thản đến rợn người: "Chị đừng làm chú buồn. Chú không biết là chú đã không về được nữa đâu. Mình nói ra, chú cũng không tin. Chú chỉ buồn thêm thôi."

Hết Chương 23

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 24
← TrướcTiếp →