Sài Gòn sau mười hai giờ đêm là một sinh vật khác. Ban ngày nó ồn ào, chói gắt, chen chúc; nhưng qua nửa khuya, lớp da rực rỡ ấy bong ra, để lộ một thứ gì đó cũ kỹ và lặng lẽ bên dưới. Những con đường ẩm ướt nằm duỗi dài dưới ánh đèn vàng leo lét. Mùi mưa nồng lên từ mặt nhựa còn nóng, trộn với mùi cống, mùi lá rụng, mùi của một thành phố đang thở khẽ trong giấc ngủ chập chờn.
Mai bước ra khỏi cổng bệnh viện, đôi chân nặng trĩu như mang theo cả ca trực mười hai tiếng. Tấm thẻ điều dưỡng vẫn còn lủng lẳng trước ngực, lành lạnh qua làn áo mỏng. Đêm nay khoa cô mất một người — một ông cụ tám mươi, đi lúc ba giờ sáng, lặng lẽ như rút một hơi thở cuối rồi quên thở tiếp. Cô đã quen với những cái chết. Hoặc cô vẫn tự nhủ mình đã quen. Nhưng mỗi lần kéo tấm ga trắng lên che gương mặt ai đó, trong lòng cô lại có một chỗ nào đấy âm thầm sụt xuống, như nền đất sau cơn mưa dài.
Trạm xe buýt cuối ngày nằm bên kia đường, dưới một ngọn đèn nhấp nháy không chịu sáng hẳn cũng không chịu tắt. Mai đứng đợi, hai tay khoanh trước ngực cho đỡ lạnh. Bảng giờ điện tử đã chết từ lâu, màn hình đen kịt phản chiếu khuôn mặt cô — nhợt nhạt, hốc hác, xa lạ. Cô nhìn cái bóng của mình trong đó và thoáng có cảm giác kỳ lạ rằng người trong tấm kính kia đang nhìn lại, chờ đợi điều gì đó mà chính cô cũng không biết.
Quanh cô, thành phố vắng đến mức nghe được cả tiếng nước nhỏ từ mái hiên. Một con đường mà ban ngày kẹt cứng xe cộ, giờ trống hoác, kéo dài hun hút về phía bóng tối ở cuối tầm mắt. Đèn giao thông vẫn đổi màu đều đặn cho những chiếc xe không tồn tại — đỏ, vàng, xanh, rồi lại đỏ — như một nghi thức câm lặng dành cho ai đó vô hình. Mai chợt nghĩ, không hiểu sao, rằng có lẽ thành phố này về đêm không thuộc về người sống nữa.
Cô rút điện thoại ra xem giờ. 0 giờ 03 phút. Pin còn tám phần trăm, một con số nhỏ nhoi đỏ ối nơi góc màn hình, như đốm lửa cuối cùng của một que diêm. Cô đáng lẽ đã về nhà từ lâu, nếu ca trực không kéo dài, nếu thủ tục giấy tờ cho người vừa khuất không rườm rà đến thế. Giờ thì cô chỉ mong leo lên được một chuyến xe, tựa đầu vào cửa kính, và để Sài Gòn lùi dần ra sau lưng.
Rồi nó đến. Từ trong màn đêm phía cuối đường, hai vệt đèn pha vàng đục rọi tới, chậm rãi, lặng lẽ đến lạ. Không tiếng động cơ gầm gừ như những chuyến xe ban ngày, chỉ có tiếng bánh xe miết trên mặt đường ướt, đều đều, rì rầm như tiếng ai đó thì thầm rất khẽ. Chiếc xe buýt trờ tới, to lớn và cũ kỹ, sơn đã tróc loang lổ. Trên kính chắn gió, tấm bảng số tuyến không hiện con số nào — chỉ là một ô đen trống rỗng.
Cửa xe bật mở với một tiếng "xịch" hơi dài. Bên trong, ánh đèn trắng lạnh hắt xuống những hàng ghế. Mai khựng lại nửa giây. Xe không trống — đã có vài người ngồi rải rác, im lìm, đầu hơi cúi, không ai nhúc nhích khi cửa mở. Một người đàn ông đội nón lá úp mặt. Một bà lão co ro trong áo mưa. Một thanh niên đeo tai nghe, mắt nhắm. Lạ ở chỗ, giữa khuya khoắt thế này, sao lại có người đi xe buýt? Và lạ hơn, vì sao không một ai trong số họ ngẩng lên nhìn cô?
Bác tài ngồi sau vô-lăng, lưng quay về phía cô, bất động như tạc bằng đá. Mai do dự, một tiếng nói nhỏ trong đầu khẽ bảo cô lùi lại, đợi chuyến sau. Nhưng còn chuyến nào nữa sau 0 giờ? Và cái lạnh đêm đang ngấm vào tận xương, còn đôi chân cô thì không chịu nổi thêm một bước. Cô tự trấn an mình rằng mình chỉ mệt, rằng những ý nghĩ vẩn vơ kia là sản phẩm của một bộ óc thiếu ngủ. Cô bước lên.
Bậc lên xe lạnh hơn cô tưởng, cái lạnh thấm qua cả đế giày. Cánh cửa khép lại sau lưng cô với tiếng "xịch" thứ hai, dứt khoát hơn, như một dấu chấm hết. Chiếc xe lăn bánh trước cả khi cô kịp tìm chỗ ngồi, êm ru, không một cú xóc. Mai bám vào thanh vịn, đưa mắt nhìn dọc khoang xe. Không một ai quay lại. Tất cả vẫn cúi đầu, lặng thinh, như đang chờ đến một bến đỗ mà chỉ riêng họ biết.
Cô tìm một chiếc ghế trống gần cuối, buông mình xuống, và tựa trán vào ô cửa kính lạnh ngắt. Ngoài kia, Sài Gòn trôi qua mờ ảo sau làn nước đọng, những ngọn đèn đường nhòe đi thành từng quầng sáng méo mó. Mắt cô nặng dần. Cô nghĩ mình chỉ chợp mắt một lát thôi, đến bến là dậy.
Cô không hề hay biết rằng chiếc xe này không có bến nào để dừng. Và cũng không hề hay biết, ở hàng ghế phía sau, một đôi mắt trẻ con đang lặng lẽ nhìn cô — chờ đến lúc cô tỉnh giấc.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 22 →