Minh đưa Linh về căn phòng cũ. Không phải căn phòng của anh ở tầng dưới, mà căn phòng tầng trên — căn phòng của em, nơi suốt mấy chục năm em đã ngồi co ro trong góc, đợi một người về ăn cơm cùng. Mặt trời đã lên cao, và lần đầu tiên trong trí nhớ của anh, ánh nắng tràn qua ô cửa sổ vào căn phòng ấy, soi rõ từng hạt bụi lơ lửng, làm cho nó bớt đi vẻ u tối, gần như ấm áp.
Anh không có bếp, không có nồi niêu. Nhưng anh chạy xuống chợ đầu hẻm, mua một hộp cơm với một khúc cá kho và một ít rau luộc — bữa cơm giản dị nhất, bữa cơm của một người độc thân ăn vội. Rồi anh trở lên, dọn nó ra giữa sàn nhà, trên một tờ báo trải làm chiếu, và đặt hai đôi đũa. Một cho anh. Một cho Linh.
"Em ngồi xuống đi," anh nói dịu dàng. "Mình ăn cơm với nhau. Một lần nữa. Đàng hoàng. Không phải em lén mang cơm cho anh rồi trốn đi. Lần này mình ngồi cùng nhau, nhìn nhau ăn."
Linh ngồi xuống đối diện anh, đôi chân nhỏ xếp lại, và nhìn bữa cơm với một sự ngạc nhiên rụt rè, như thể suốt mấy chục năm chăm sóc người khác, chưa ai từng nghĩ đến việc dọn cơm cho chính em. Minh gắp một miếng cá đặt vào chén tưởng tượng trước mặt em, một cử chỉ có thể vô nghĩa, nhưng anh làm nó với tất cả sự trang trọng, như đặt một lời cảm ơn xuống.
"Cảm ơn em," anh nói, và giọng anh run. "Suốt bốn năm, em đã nuôi anh. Đã ngồi với anh trong những đêm anh tưởng mình cô đơn nhất. Anh là một thằng sinh viên tỉnh lẻ, vụng về, ăn mì cháy một mình trong bóng tối, và em đã đến. Em không hù dọa anh. Em chỉ không muốn anh một mình. Hồi đó anh không hiểu. Anh sợ. Anh bỏ chạy sang tận Nhật. Anh xin lỗi vì đã bỏ em lại, Linh. Anh xin lỗi vì đã mất ba năm mới quay về."
Đôi mắt Linh long lanh. Em không nói — em chưa bao giờ nói, hoặc anh chưa bao giờ nghe được — nhưng em lắc đầu nhẹ, như bảo rằng không sao, như bảo rằng em chưa bao giờ trách anh. Và Minh hiểu. Tình thương của em chưa bao giờ đòi hỏi được đáp lại. Em yêu anh theo cách duy nhất một đứa trẻ bị bỏ quên biết yêu: bằng cách cho đi, không cần nhận.
"Anh sẽ ghi em," Minh nói, lấy cuốn sổ ra, đặt cạnh bữa cơm. "Nhưng anh không ghi em như một câu chuyện kinh dị, không ghi em như cô gái chung cư mà người ta sợ. Anh ghi em như em thật sự là — đứa trẻ tử tế nhất anh từng gặp, người đã dạy anh rằng không ai đáng bị bỏ lại một mình."
Anh mở cuốn sổ, lật đến một trang trắng, và cầm cây bút gỗ mòn của Khang. Bên ngoài, thành phố đang ồn ào bước vào một ngày mới — tiếng xe, tiếng rao, tiếng đời sống. Nhưng trong căn phòng nhỏ ngập nắng này, thời gian dịu lại, nhường chỗ cho một khoảnh khắc chỉ thuộc về hai người.
Anh ngừng bút một thoáng, nhìn em. "Em biết không," anh nói khẽ, "suốt ba năm ở Tokyo, đêm nào ăn cơm một mình anh cũng đặt thêm một đôi đũa lên bàn. Rồi anh tự cười nhạo mình, bảo mình ngớ ngẩn, bảo làm gì có ai. Nhưng giờ anh hiểu rồi. Anh đặt đôi đũa ấy không phải vì anh ngớ ngẩn. Anh đặt nó vì một phần trong anh vẫn nhớ em, vẫn chừa một chỗ cho em, dù anh đã chạy trốn xa đến đâu. Em chưa bao giờ rời khỏi anh, Linh à. Cả khi anh tưởng mình đã quên, anh vẫn nhớ. Và bây giờ anh sẽ nhớ em một cách đàng hoàng, không phải trong sợ hãi, mà trong thương yêu."
Linh cúi đầu, và Minh thấy vai em rung lên rất khẽ — không phải khóc vì buồn, mà vì cuối cùng cũng được một người nói ra điều ấy, sau mấy chục năm chỉ lặng lẽ cho đi mà không một lần được nghe lời cảm ơn.
Minh viết. Tên em là Linh. Em tám tuổi. Em mất năm 1995 vì một cơn sốt mà thời ấy người ta chưa cứu được. Cha mẹ em dọn đi vì quá đau, và em ở lại một mình trong căn phòng này suốt mấy chục năm. Nhưng em không trở thành một oan hồn. Em trở thành một thiên thần nhỏ. Khi một chàng sinh viên cô đơn dọn đến, em đã chăm sóc anh ta — nấu cơm, ngồi cùng, không để anh ta cô đơn như em đã từng cô đơn. Em yêu thương người khác bằng tất cả những gì em có, dù em chẳng còn gì. Em là Linh, và em đã được thương, và em sẽ được nhớ, mãi mãi.
Khi anh viết xong, trang giấy ấm lên dưới tay anh, và căn phòng tràn ngập một mùi hương — mùi thịt kho tàu, ngọt và mặn, ấm nồng. Mùi của những bữa cơm chung mà anh tưởng đã mất mãi mãi. Minh ngẩng lên, và thấy Linh đang mỉm cười. Lần đầu tiên trong suốt thời gian anh biết em, cô bé mỉm cười trọn vẹn — một nụ cười trẻ thơ, nhẹ nhõm, không còn nỗi buồn thăm thẳm trong đáy mắt.
"Anh nhớ em rồi," anh thì thầm. "Em không phải tan biến nữa. Em được nhớ rồi, Linh à. Giờ em về nhà được rồi."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 110 →