Bình minh đến với Sài Gòn theo cách nó vẫn đến mỗi ngày, dửng dưng và rực rỡ, không biết rằng sáng nay nó đang chứng kiến một điều chưa từng có. Những tia nắng đầu tiên trườn qua mái những ngôi nhà cũ, đổ xuống khoảng sân nhỏ dưới cây khế già, và chạm vào hai cha con đang ôm nhau.
Minh nhìn, và anh thấy điều đang xảy ra. Trong ánh nắng ban mai, hình hài của Khang và bé Na bắt đầu sáng lên — không phải mờ đi như những lần tan biến anh sợ hãi, mà sáng lên, ấm dần, như hai ngọn nến cuối cùng bùng lên trọn vẹn trước khi cháy hết. Khang ngẩng mặt về phía mặt trời, mắt nhắm, một nụ cười bình yên trên môi, và ông trông trẻ lại — không còn là người đàn ông gầy guộc trũng mắt vì những đêm dài canh giữ, mà là một người cha trẻ đang bế con gái trên tay, dưới nắng, như mọi người cha bình thường khác trên đời.
"Cảm ơn anh, Minh," Khang nói, không mở mắt, giọng ông giờ nhẹ như chính ánh nắng. "Anh không chỉ tiễn tôi. Anh đã trả tôi về với cái khoảnh khắc tôi đã đánh mất. Anh cho tôi điều mà tôi đã cho hàng nghìn người khác mà chưa bao giờ dám mơ cho mình. Tôi không biết bên kia ranh giới có gì. Suốt từng ấy năm tôi chỉ đứng ở mép bờ, chưa từng dám bước qua. Nhưng giờ tôi không sợ nữa. Tôi có con bé. Mình đi cùng nhau."
"Đồng hồ của ba hết kêu rồi hả ba?" bé Na hỏi, áp má vào vai ông.
"Không, con à," Khang cười. "Đồng hồ của ba giờ mới bắt đầu kêu vui thật sự."
Minh nhìn hai cha con, và một ý nghĩ kỳ lạ chợt đến với anh. Suốt từng ấy năm Khang đứng trên ranh giới, ông đã tiễn đưa hàng nghìn người về phía ánh sáng này, nhưng chính ông chưa bao giờ dám bước qua. Ông đã giữ cánh cửa mở cho người khác mà tự nhốt mình ở ngưỡng cửa. Và giờ, khi cuối cùng ông cũng được đi, điều đưa ông qua không phải là quyền năng nào, không phải phép màu nào — mà chỉ đơn giản là được nhớ, được tiễn, được có một đứa con trong tay. Hóa ra cánh cửa sang thế giới bên kia chưa bao giờ khóa. Nó chỉ chờ người ta thôi sợ, thôi bám víu, thôi cô đơn.
Minh muốn nói một điều gì đó, một lời tạm biệt cho xứng với khoảnh khắc này, nhưng cổ họng anh nghẹn lại và không có từ nào đủ. Anh chỉ ôm chặt cuốn sổ vào ngực, và gật đầu, để cho nước mắt nói thay mình. Khang nhìn anh lần cuối, đôi mắt giờ trong veo và đầy biết ơn.
"Giữ gìn nó," ông nói, mắt liếc xuống cuốn sổ. "Và giữ gìn chính mình. Đừng để công việc này nuốt chửng anh như nó suýt nuốt chửng tôi. Đừng đứng một mình quá lâu. Hãy nhớ — anh là người sống, Minh ạ. Anh có quyền sống. Ghi chép cho người chết, nhưng đừng quên sống cho mình. Đó là điều tôi đã quên mất, và tôi không muốn anh lặp lại. Tìm một người tiếp nối, khi đến lúc. Đừng gánh cả thành phố một mình như tôi đã gánh."
"Tôi hứa," Minh nói.
Khang gật đầu, mãn nguyện. Rồi ông quay đi, bế bé Na trên tay, và bắt đầu bước về phía ánh nắng. Mỗi bước, hình hài hai cha con càng sáng hơn, càng tan vào ánh sáng ban mai, cho đến khi Minh không còn phân biệt được đâu là họ, đâu là nắng. Anh nghe tiếng cười khúc khích của bé Na vang lên, trong trẻo, lảnh lót, cái âm thanh đẹp nhất mà một người cha từng yêu — và rồi tiếng cười ấy nhỏ dần, nhỏ dần, không phải vì tắt đi, mà vì đi xa dần, về một nơi mà Minh không thể theo.
Rồi họ biến mất. Khoảng sân chỉ còn lại ánh nắng, cây khế già, và mấy bánh răng đồng hồ cũ nằm trên nền xi măng — những bánh răng mà một đứa trẻ đã giữ suốt mấy chục năm, giờ được bỏ lại, vì em không cần chúng nữa. Em đã có ba. Cái máy đo hạnh phúc cuối cùng đã hoàn thành.
Minh đứng lặng rất lâu. Bên cạnh anh, Linh nhìn theo hướng hai cha con vừa đi, và Minh thấy trong đôi mắt em một nỗi khao khát dịu dàng. Anh quỳ xuống ngang tầm em, lần đầu tiên nhìn thẳng vào gương mặt đứa trẻ đã ở bên anh suốt bốn năm tuổi trẻ.
"Em cũng muốn về nhà, phải không?" anh hỏi khẽ.
Linh nhìn anh, và gật đầu, rất nhẹ. Suốt từng ấy thời gian, em chưa bao giờ đòi hỏi điều gì ở anh. Em chỉ ở bên, chỉ chăm sóc, chỉ không muốn anh cô đơn. Nhưng giờ, sau khi chứng kiến bé Na được về với ba, một thứ gì trong em — một niềm hy vọng mà em chưa từng dám có — đã thức dậy. Và Minh hiểu rằng việc tiếp theo anh phải làm, việc khó nhất, là tiễn đưa chính người đã ở bên anh lâu nhất.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 109 →