🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Linh dẫn đường. Cô bé đi trước, lặng lẽ, đôi bàn chân nhỏ thoăn thoắt qua những con phố đang sáng dần, và thỉnh thoảng quay lại nhìn hai người đàn ông như sợ họ lạc. Minh không biết Linh biết đường đến đâu, hay làm sao em biết. Nhưng anh đã thôi hỏi tại sao từ lâu. Có lẽ, giữa những người bị bỏ lại, có một mạng lưới riêng, một sự thấu hiểu mà người sống không chạm tới — và Linh, đứa trẻ đã chờ một người ba suốt mấy chục năm, hiểu hơn ai hết một đứa trẻ khác cũng đang chờ.

Họ đi về phía những con phố cổ nhất của thành phố, nơi ngày càng ít người qua lại, nơi những căn nhà thấp lè tè nép mình dưới bóng những tòa cao ốc mới. Khang đi bên cạnh Minh, và lạ thay, ông không còn giống một cái bóng nữa. Trong ánh sáng đang lên của buổi sớm, ông trông rõ ràng hơn, thật hơn — như thể việc được ghi lại, được nhớ, đã trả lại cho ông một phần hình hài đã mất. Ông bước đi với một sự háo hức ngập ngừng, như một người sắp gặp lại điều quý giá nhất sau quá lâu đến mức không dám tin nó còn thật.

"Tôi sợ," Khang thú nhận khẽ, khi họ rẽ vào một con hẻm hẹp. "Sau từng ấy năm. Nếu con bé không nhận ra tôi thì sao? Nếu nó giận tôi vì đã quên? Nếu nó đã thành một thứ gì khác, không còn là bé Na của tôi?"

Lạ thay, chính nỗi sợ ấy lại làm ông giống một người sống hơn bao giờ hết. Suốt mấy chục năm, ông đã không sợ gì cả — không sợ bóng tối, không sợ những linh hồn tan biến, không sợ cõi bên kia. Người ta chỉ thôi sợ khi người ta không còn gì để mất. Vậy mà bây giờ, khi đứng trước khả năng được gặp lại con, ông run rẩy như một đứa trẻ. Bởi ông lại có một thứ để mất. Hy vọng, Minh nghĩ, là thứ làm ta tổn thương nhất, và cũng là thứ chứng minh ta vẫn còn sống ở một nơi nào đó bên trong.

"Ông đã tiễn hàng nghìn người," Minh nói nhẹ. "Ông biết rõ hơn ai hết: những người bị bỏ lại không thay đổi. Họ mắc kẹt trong khoảnh khắc cuối của mình, đợi. Bé Na vẫn là bé Na. Em vẫn tám tuổi. Em vẫn đợi ba về."

Con hẻm dẫn họ đến một khoảng sân nhỏ trước một dãy nhà cũ — loại nhà tập thể thấp, tường vàng ố, ban công sắt gỉ phơi đầy quần áo của những cuộc đời đang sống. Nhưng ở góc sân, dưới một cây khế già, có một thứ không thuộc về buổi sáng này: một mảng không khí mờ hơn, lặng hơn, như một bức ảnh cũ chồng lên cảnh thật. Và trong mảng mờ ấy, một đứa bé gái đang ngồi xổm trên nền xi măng, mái tóc tết hai bên, cặm cụi xếp những thứ nhỏ xíu thành một hình thù gì đó.

Khang khựng lại. Cả người ông cứng đờ. "Na," ông thốt lên, một tiếng thì thầm vỡ vụn.

Đứa bé ngẩng đầu. Và Minh thấy gương mặt em — một gương mặt trẻ con bình thường, má bầu, mắt to, nhưng mang một nỗi xa xăm cũ kỹ, nỗi xa xăm của một đứa trẻ đã đợi quá lâu trong một khoảnh khắc không bao giờ kết thúc. Em nhìn Khang. Trong một giây dài đến nghẹt thở, không ai cử động. Rồi đôi mắt em mở to, và gương mặt em vỡ òa thành một thứ ánh sáng mà Minh không có từ nào để gọi tên ngoài chữ: hạnh phúc.

"Ba!" em kêu lên, bật dậy, những thứ nhỏ xíu trong tay rơi loảng xoảng xuống nền — và Minh nhận ra đó là những bánh răng đồng hồ, cũ kỹ, mòn vẹt, được một đứa trẻ giữ khư khư suốt mấy chục năm chờ đợi. "Ba ơi! Con biết thế nào ba cũng tới mà! Con đợi ba lâu ghê! Con xếp xong cái máy đo hạnh phúc rồi nè, ba coi nè!"

Khang quỳ sụp xuống. Đứa bé lao vào lòng ông, và ông ôm chặt lấy em, cả tấm thân gầy của ông run lên trong một tiếng khóc cuối cùng vỡ ra từ tận đáy mấy chục năm. Minh đứng lặng, nước mắt chảy dài, không dám thở mạnh. Bên cạnh anh, Linh cũng nhìn, và trên gương mặt buồn muôn thuở của cô bé, lần đầu tiên, hiện lên một nụ cười nhỏ — nụ cười của một đứa trẻ thấy một đứa trẻ khác cuối cùng cũng được về với ba.

"Ba xin lỗi con," Khang nói vào mái tóc con gái, giọng ông nghẹn đến mức gần như không thành tiếng. "Ba xin lỗi vì đến muộn. Lần này, và cả lần kia. Ba xin lỗi vì đã quên. Nhưng ba ở đây rồi. Ba không đi nữa đâu. Lần này ba với con đi cùng nhau."

Bé Na ngước lên nhìn ba, đôi mắt trong veo. "Đi đâu hả ba?"

Khang nhìn về phía Minh, rồi nhìn về phía bầu trời đang sáng dần phía đông, nơi những tia nắng đầu tiên bắt đầu chạm vào mái những ngôi nhà cũ. "Về nhà," ông nói khẽ. "Về nhà thật sự, con à. Cái nhà mà mình lẽ ra đã về cùng nhau từ lâu lắm rồi."

Hết Chương 107

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 108
← TrướcTiếp →