Họ tìm một chỗ ngồi xuống — bậc thềm một ngôi đình cổ nép giữa hai tòa nhà cao tầng, một mảnh quá khứ sót lại mà thành phố quên dỡ đi. Mái ngói rêu phong, cây bồ đề già rủ bóng, và một sự tĩnh lặng khác hẳn sự tĩnh lặng của phố xá. Minh đặt cuốn sổ lên đùi, mở ra trang trắng, và cầm cây bút lên. Cạnh anh, Khang ngồi yên, hai tay đặt trên gối, như một người sắp lên một chuyến đi dài và đang chờ tiếng còi tàu.
"Tôi không biết phải viết thế nào," Minh thú nhận. "Cả đời tôi chưa viết gì như thế này."
"Không có cách đúng," Khang nói nhẹ. "Tôi cũng chưa bao giờ biết cách đúng. Anh chỉ cần viết sự thật. Viết những gì làm nên một con người. Không phải ngày sinh ngày mất — những thứ đó là của bia mộ. Anh viết những gì khiến người ta là họ. Một tiếng cười. Một thói quen. Một điều họ yêu. Đó mới là thứ giữ một linh hồn không tan đi. Người ta không sống mãi trong ngày tháng. Người ta sống mãi trong chi tiết."
Ông ngừng một thoáng, nhìn ra phía xa, nơi nắng đang bò lên mái đình. "Tôi đã học được điều đó từ những lần đầu tiên ghi sai. Hồi mới bắt đầu, tôi ghi như người ta ghi sổ — tên, tuổi, nơi ở, ngày mất. Khô khốc, đầy đủ, vô hồn. Và những người tôi ghi như thế không được tiễn đi. Họ vẫn đứng đó, vẫn mờ dần. Mãi sau tôi mới hiểu: một con người không phải là một dòng dữ liệu. Họ là cái cách họ húp một bát phở, là câu hát họ ngân nga khi rửa chén, là nỗi sợ vô lý họ giấu cả đời. Khi tôi bắt đầu ghi những điều ấy — những điều nhỏ nhặt, vụn vặt, mà chỉ tình thương mới để ý tới — thì họ mới chịu đi. Vì cuối cùng, đã có người thật sự thấy họ."
Minh gật đầu. Anh nhìn Khang — người đàn ông gầy, đôi mắt trũng sâu giờ đã dịu lại, gương mặt rất đỗi bình thường của một người từng sửa đồng hồ, từng ôm con trong mưa, từng gánh cả một thành phố nỗi nhớ. Rồi anh cúi xuống trang giấy, và bắt đầu viết, từng chữ một, chậm rãi, như đặt từng viên gạch xuống nền một ngôi nhà.
Tên ông là Khang. Ông là thợ sửa đồng hồ ở một con phố Sài Gòn cũ, một con phố giờ đã đổi tên. Ông sửa cho thời gian của người khác chạy đúng, cả đời. Ông có một cô con gái tên Na, tám tuổi, đứa trẻ thích xếp những bánh răng bỏ đi thành một cái máy mà nó gọi là máy đo hạnh phúc. Mỗi sáng con bé chạy ra ôm cổ ông và nói: "Ba ơi, đồng hồ của ba kêu vui ghê." Đó là âm thanh ông yêu nhất trên đời.
Minh dừng lại, cổ họng nghẹn. Bên cạnh, Khang đã nhắm mắt, nghe từng chữ như nghe lại chính cuộc đời mình từ một giọng khác, một giọng cuối cùng cũng chịu kể về ông.
Một mùa mưa, bé Na bệnh, và ra đi trên tay ông giữa một con đường ngập nước, trước khi ông kịp đưa con tới chỗ cứu chữa. Ông đau đến mức không sống nổi với ký ức của mình. Nhưng thay vì gục ngã, ông đã làm một điều phi thường suốt mấy chục năm sau đó: ông đứng lên cái ranh giới mỏng manh giữa hai cõi, và ông ghi chép. Ông giữ lại tên của hàng nghìn con người sắp bị thành phố quên lãng. Một bà cụ bán xôi. Một ông thợ cắt tóc tên Năm. Một đứa bé trên chuyến xe đêm. Một cô gái nhỏ tên Linh. Ông tiễn đưa họ, từng người một, để không ai phải tan biến trong cô đơn.
Minh viết tiếp, nước mắt nhòe trang giấy, nhưng tay anh không run nữa:
Ông là Người Đàn Ông Trong Bóng Tối, nhưng ông không thuộc về bóng tối. Ông chỉ đứng đó để những người khác có một chút ánh sáng. Suốt từng ấy năm, ông gánh cả thành phố một mình, và quên cả tên mình. Nhưng ông chưa bao giờ quên con gái — ngay đêm đầu tiên, ông đã ghi bé Na vào trang đầu cuốn sổ, và giữ em ở đó, an toàn, suốt cả cõi vĩnh hằng. Giờ đến lượt ông được tiễn đưa. Giờ đến lượt ông được nhớ. Tên ông là Khang, và ông là người tử tế nhất mà thành phố này từng có, dù thành phố chưa bao giờ biết.
Khi Minh viết xong dấu chấm cuối cùng, một điều kỳ lạ xảy ra. Trang giấy ấm lên dưới tay anh — không phải cái ấm của lửa, mà cái ấm của một thứ gì sống dậy. Và bên cạnh anh, Khang khẽ thở ra một hơi dài, hơi thở của một người vừa đặt xuống một gánh nặng đã mang quá lâu đến mức trở thành một phần cơ thể.
"Cảm ơn anh," Khang thì thầm, mắt vẫn nhắm. "Suốt mấy chục năm, tôi tiễn người khác. Tôi đã quên mất cảm giác được tiễn. Được ai đó nói rằng mình đã từng sống, từng thương, từng có ý nghĩa. Nó nhẹ nhõm biết bao. Nó ấm áp biết bao."
Anh mở mắt, quay sang Minh, và lần đầu tiên, ông mỉm cười — một nụ cười trọn vẹn, không vướng bận. "Giờ thì," ông nói, "anh dắt tôi đi tìm con gái tôi được không? Đã mấy chục năm rồi. Tôi nghĩ con bé đợi đủ lâu rồi."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 107 →