🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Linh đứng dậy. Trong vệt nắng vàng tràn qua ô cửa, hình hài em bắt đầu sáng lên, ấm dần, giống như Khang và bé Na trong buổi sáng ấy. Nhưng em không vội đi. Em bước tới trước mặt Minh, ngước đôi mắt to nhìn anh thật lâu, như muốn ghi nhớ gương mặt người bạn duy nhất của mình. Rồi em đưa bàn tay nhỏ ra, đặt lên mu bàn tay đang cầm bút của anh — một cái chạm nhẹ như cánh bướm, mát lành, và lần này Minh cảm nhận được nó rõ ràng, ấm áp, thật.

"Cảm ơn em," anh nói. "Vì đã không bỏ anh lại một mình. Vì đã chờ anh quay về. Anh sẽ không quên em đâu. Anh hứa."

Linh mỉm cười lần cuối. Rồi em quay về phía cửa sổ, về phía ánh nắng, và bước đi. Hình hài em tan vào ánh sáng từng chút một, nhẹ nhàng, bình yên, không một chút sợ hãi — và trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi em biến mất hoàn toàn, Minh nghe, rất khẽ, rất xa, một tiếng nói trẻ con mà suốt bốn năm anh chưa từng được nghe rõ, một tiếng "tạm biệt anh" mỏng như hơi thở, rồi tan vào tiếng thành phố đang thức dậy ngoài kia.

Căn phòng lặng đi. Nắng vẫn tràn vào, ấm áp, và mùi thịt kho tàu phảng phất thêm một lúc nữa rồi cũng nhạt dần, để lại Minh ngồi một mình giữa sàn nhà, với một bữa cơm nguội, hai đôi đũa, và một cuốn sổ da sờn đặt trên đùi. Anh không khóc. Lạ thay, anh không thấy buồn theo cái cách anh từng sợ. Anh thấy một sự bình yên rộng lớn, thứ bình yên của một việc cuối cùng đã được làm cho trọn, một nút thắt mấy chục năm cuối cùng đã được tháo.

Anh ngồi đó rất lâu, để nắng sưởi ấm mình. Rồi anh mở cuốn sổ ra, lật qua những trang đã viết. Cô gái chung cư. Chuyến xe không giờ. Bé Lan trong sương Đà Lạt. Ông Năm thợ cắt tóc. Ông cụ trong khu phố không có sáng. Khang, người thợ sửa đồng hồ. Và Linh. Bao nhiêu cuộc đời, bao nhiêu nỗi đau, bao nhiêu tình thương bị bỏ quên giữa một thành phố quá vội để nhớ. Anh hiểu ra giờ, rõ ràng hơn bao giờ hết, rằng những câu chuyện này chưa bao giờ là chuyện ma. Chúng là chuyện về sự cô đơn, và về điều duy nhất có thể chữa lành nó: được một ai đó nhìn thấy, được một ai đó nhớ.

Minh đứng dậy, đi ra ban công căn phòng tầng trên, và nhìn xuống thành phố. Sài Gòn trải ra dưới nắng sớm, mênh mông, hối hả, sống động. Hàng triệu con người đang bắt đầu một ngày mới, không hề hay biết rằng ngay bên cạnh họ, trên cùng những con phố ấy, có một lớp thực tại khác đang lặng lẽ tồn tại — đầy những người đã khuất chưa được tiễn đưa, những câu chuyện đang mờ dần, những cái tên sắp rơi vào quên lãng. Trước đây, ý nghĩ ấy làm anh sợ. Giờ nó chỉ làm anh thấy một trách nhiệm dịu dàng, ấm áp.

Anh sẽ ở lại. Không phải trên ranh giới như Khang — anh là người sống, và anh đã hứa với Khang sẽ sống cho mình. Anh sẽ có một công việc, có bạn bè, có thể một ngày có một gia đình, sẽ già đi dưới ánh nắng như mọi người. Nhưng anh cũng sẽ mang theo cuốn sổ này. Và trong những đêm thành phố trở mình, khi anh bắt gặp một bóng người đứng lặng nơi cuối hẻm, một dáng hình mờ ngồi góc quán mà không ai để ý, anh sẽ không bỏ chạy. Anh sẽ đến. Anh sẽ ngồi xuống. Anh sẽ lắng nghe. Và anh sẽ ghi lại, để không một ai phải tan biến trong cô đơn, không một cuộc đời nào phải chết lần thứ hai.

Có lẽ một ngày nào đó, khi anh đã già, anh cũng sẽ tìm thấy một người như chính mình — một người đi tìm câu chuyện của kẻ khác thay vì chạy trốn — và anh sẽ trao lại cuốn sổ, như Khang đã trao cho anh. Sợi dây sẽ không đứt. Việc nhớ sẽ được truyền tiếp. Đó là cách một thành phố thật sự sống: không phải bằng những tòa nhà mới mọc lên, mà bằng những con người chịu cúi xuống nhặt lại những gì nó vội vàng đánh rơi.

Minh khép cuốn sổ lại, ôm nó vào ngực, và hít một hơi thật sâu cái không khí Sài Gòn buổi sớm — nồng nàn mùi cà phê, mùi nắng, mùi của hàng triệu con người đang sống. Đâu đó dưới kia, một đứa trẻ đang cười. Đâu đó, một người đang chờ được nhớ. Và lần đầu tiên sau rất nhiều năm, Minh không còn thấy mình cô đơn nữa. Anh có cả một thành phố để lắng nghe, và một cuốn sổ trong tay để chắc rằng, ở thành phố bên kia cũng như thành phố bên này, sẽ không còn ai bị bỏ lại một mình.

Hết Chương 110

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Bạn đã đọc hết truyện ✨

← TrướcHết truyện