Khang nhìn cuốn sổ như nhìn một thứ vừa quen vừa đáng sợ. Trong từng ấy năm, ông đã viết vào nó không biết bao nhiêu lần, nhưng chưa một lần nào ông dám đọc lại từ đầu. Mỗi trang là một người ông đã tiễn, và đọc lại nghĩa là sống lại từng cuộc chia ly. Ông đã tránh né nó như người ta tránh né một tấm gương phản chiếu quá nhiều nỗi đau.
"Tôi không bao giờ giở lại trang đầu," ông nói khẽ. "Tôi luôn viết vào trang mới. Luôn tiến về phía trước. Tôi sợ nhìn lại. Tôi sợ thấy bao nhiêu người tôi đã tiễn, bao nhiêu cuộc đời đã đi qua tay tôi rồi tan đi."
"Vậy thì giờ ông phải nhìn lại," Minh nói, đặt cuốn sổ vào tay ông. "Bắt đầu từ trang đầu tiên. Người đầu tiên ông từng ghi."
Bàn tay Khang run rẩy khi ông mở cuốn sổ ra trang đầu. Minh nghiêng người nhìn cùng. Anh đã tưởng trang đầu là Cô Gái Chung Cư — câu chuyện của Linh, của chính anh. Nhưng không. Đó chỉ là trang đầu của phần mà Khang muốn anh đọc. Cuốn sổ này dày hơn thế nhiều. Khi Khang lật về tận trang đầu tiên thật sự, lớp giấy ở đó đã ố nâu gần như đen, mỏng manh như cánh bướm khô, và nét mực đã phai đến mức gần như vô hình.
Khang đưa cuốn sổ ra ánh đèn vàng, nheo mắt đọc. Và Minh thấy gương mặt ông cứng lại.
Trang đầu tiên không phải bà cụ bán xôi như ông vẫn nhớ. Trí nhớ của ông, qua từng ấy năm, đã sắp xếp lại mọi thứ, đã đặt bà cụ lên đầu vì đó là người đầu tiên ông chọn ghi một cách có ý thức. Nhưng trước cả bà cụ, trên trang đầu tiên thật sự, bằng một nét chữ khác hẳn — nguệch ngoạc hơn, đau đớn hơn, nét chữ của một bàn tay vừa run vừa khóc — chỉ có vỏn vẹn vài dòng:
Con tên là Na. Con tám tuổi. Con thích xếp bánh răng thành cái máy đo hạnh phúc. Con cười to nhất trong tất cả những đứa trẻ ba từng biết. Ba xin lỗi vì đã đến muộn. Ba ghi con ở đây, để dù ba có quên hết mọi thứ trên đời, thì vẫn còn dòng chữ này nhớ rằng con đã từng sống, và ba đã từng là ba của con.
Khang đọc, và toàn thân ông run lên. "Tôi đã ghi nó," ông thì thầm, giọng vỡ ra. "Đêm đầu tiên. Trước cả khi tôi hiểu mình đang trở thành gì. Tôi đã ghi con bé trước tiên. Tôi quên rằng tôi đã ghi. Tôi quên..."
Ông đưa ngón tay run rẩy chạm lên dòng chữ, lần theo từng nét như một người mù đọc chữ nổi, như sợ rằng nếu nhấc tay lên thì nó sẽ biến mất lần nữa. "Cây bút này," ông nói, giọng nghẹn, "đêm đó tôi ngồi trong tiệm, tối om, hàng chục cái đồng hồ đã chết hết trên tường. Tôi không nhớ mình lấy cuốn sổ ở đâu, không nhớ mình bắt đầu viết lúc nào. Tôi chỉ nhớ tôi sợ. Tôi sợ đến sáng mai tôi sẽ không còn nhớ rõ gương mặt con bé, sợ thời gian sẽ bào mòn nó như nó bào mòn mọi thứ. Nên tôi viết, trong bóng tối, không nhìn thấy cả nét chữ của mình. Tôi viết để cứu lấy con bé khỏi chính trí nhớ đang phản bội tôi. Vậy mà sau đó... sau đó tôi quên luôn cả việc mình đã viết. Tôi nghĩ tôi đã đánh mất nó. Suốt mấy chục năm, tôi sống với niềm tin rằng mình là kẻ tệ bạc nhất đời."
"Ông không quên nó." Minh đặt tay lên vai ông, và lần đầu tiên anh chạm vào người đàn ông ấy — vai ông lạnh, nhưng không phải cái lạnh của cái chết, mà cái lạnh của một người đã đứng quá lâu ngoài trời đêm. "Nghe tôi nói. Ông tưởng ông đã quên con gái, ông tưởng ông đã giết con lần thứ hai bằng sự lãng quên. Nhưng ông đã làm điều ngược lại. Ngay đêm đầu tiên, trước cả khi ông kịp đau cho hết, ông đã ghi con bé lại. Ông đã giữ nó. Suốt từng ấy năm, dù ông quên tên mình, dù ông quên mặt mình, thì dòng chữ này vẫn ở đây. Bé Na chưa bao giờ tan biến, ông Khang ạ. Vì người ba của em chưa bao giờ thật sự ngừng nhớ — em được giữ trong chính trang giấy đầu tiên này."
Khang úp mặt vào cuốn sổ. Vai ông rung lên trong một tiếng khóc không thành lời, tiếng khóc của một gánh nặng khổng lồ vừa được tháo bỏ. Bao nhiêu năm ông sợ rằng mình là kẻ đã phản bội con gái bằng sự lãng quên. Bao nhiêu năm ông không dám tìm em vì sợ em đã không còn. Vậy mà suốt từng ấy thời gian, em vẫn ở đó, ngay trang đầu tiên, được giữ bởi chính bàn tay run rẩy của ông trong đêm đau đớn nhất đời ông.
"Vậy con bé đâu?" Khang ngẩng lên, nước mắt ròng ròng, nhưng trong mắt là một tia hy vọng cháy bỏng. "Nếu nó chưa tan biến, nếu nó được giữ lại trong này, thì nó vẫn còn đâu đó, phải không? Trên ranh giới. Đợi tôi. Suốt từng ấy năm tôi đứng cách nó chỉ một lằn ranh mỏng, mà không hề biết."
Minh nhìn về phía góc phòng. Linh đã đứng dậy. Cô bé bước ra khỏi bóng tối, chậm rãi, và đưa bàn tay nhỏ về phía cửa, chỉ ra hành lang tối — như thể em biết một điều mà cả hai người đàn ông chưa biết. Như thể, ở đâu đó trong lớp thực tại song song của thành phố này, một đứa trẻ khác đang đứng đợi, và đã đợi rất, rất lâu.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 104 →