🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

"Bé Na," Minh lặp lại, khẽ khàng, như đặt một bông hoa xuống. Và ở góc phòng tối, Linh — cô bé tám tuổi mãi mãi không lớn — ngẩng đầu lên, đôi mắt buồn của em lần đầu tiên ánh lên một thứ gì khác. Sự nhận ra. Như thể cái tên ấy gọi đến một đứa trẻ khác, ở đâu đó trong lớp thực tại song song, một đứa trẻ cũng từng chờ một người ba về nhà.

Người đàn ông — Khang — mở mắt, và mọi thứ về ông đã khác. Như thể cái tên vừa được gọi lên đã kéo một phần ông trở lại từ rất xa, từ cái dải thời gian nhòe nhoẹt mà ông đã lạc vào. Vai ông run lên. Hai bàn tay ông, những bàn tay đã ghi chép hàng nghìn cái tên người khác, giờ úp lên mặt, và lần đầu tiên trong vô số năm, ông khóc — không thành tiếng, chỉ là những đợt run lặng lẽ chạy qua tấm thân gầy, như một cái cây cổ thụ rốt cuộc cũng để gió làm rung những cành đã hóa đá.

Minh không nói gì. Anh chỉ ngồi đó, để người đàn ông khóc, như cách Linh đã từng lặng lẽ ở bên anh trong những đêm anh ăn cơm một mình. Đôi khi điều dịu dàng nhất ta có thể cho ai đó không phải là lời an ủi, mà là sự hiện diện, sự cho phép họ được yếu đuối trước mặt mình.

"Tôi nhớ ra rồi," Khang nói, khi cơn run đã lắng. Giọng ông khàn đặc, nhưng trong veo hơn, như một tấm kính vừa được lau sạch lớp bụi mấy mươi năm. "Tôi nhớ căn tiệm. Nhớ mùi dầu máy. Nhớ tiếng tích tắc. Nhớ con bé ngồi dưới chân tôi xếp những bánh răng. Tôi nhớ cả ngày con bé đi — nhớ cơn mưa, nhớ con đường ngập, nhớ sức nặng của nó trên tay tôi nhẹ dần... nhẹ dần... Minh à, tôi đã trốn ký ức đó từng ấy năm. Tôi tưởng nếu tôi quên nó, nó sẽ thôi đau. Nhưng tôi đã nhầm. Quên không làm vết thương lành. Quên chỉ làm ta mất luôn cả những gì đẹp đẽ nhất cùng với nỗi đau."

Anh nhìn Minh, và trong mắt ông giờ có một sự thấu suốt mới. "Tôi đã đi khắp thành phố ghi tên người khác để họ không bị quên. Tôi tin rằng được nhớ là điều tốt đẹp nhất ta có thể làm cho một sinh mệnh. Vậy mà chính tôi lại chọn quên đi con gái mình, quên đi tên mình, vì tôi sợ đau. Tôi đạo đức giả biết bao. Tôi giữ ký ức cho cả một thành phố mà lại nỡ vứt bỏ ký ức quý nhất của riêng mình. Tôi như một người thợ chữa đèn cho cả phố sáng, mà để chính nhà mình chìm trong tối."

"Không," Minh nói nhẹ nhàng. "Ông không đạo đức giả. Ông chỉ là một người cha quá đau đến mức không sống nổi với chính ký ức của mình. Đó là điều người ta thường làm, ông ạ. Cha mẹ của Linh dọn đi cũng vì thế. Họ không ác. Họ chỉ đau quá. Ông hiểu điều đó hơn ai hết — chính ông đã nói với tôi câu ấy."

Khang nhìn anh thật lâu. Rồi ông gật đầu, chậm rãi, và một thứ gì đó trong vai ông buông xuống, một gánh nặng đã mang quá lâu đến mức ông quên mất nó nặng.

"Bé Na," ông nói lần nữa, lần này không đau đớn, mà gần như âu yếm. "Con bé giờ ở đâu, Minh? Sau từng ấy năm tôi đứng trên ranh giới, tôi đã tiễn đưa hàng nghìn người. Nhưng tôi chưa bao giờ dám đi tìm con mình. Tôi sợ. Tôi sợ nó cũng đã tan biến — tan biến vì chính tôi đã quên nó. Vì người cuối cùng còn nhớ nó, là tôi, lại chọn quên. Nếu vậy thì... thì chính tôi đã giết con mình lần thứ hai. Bằng sự lãng quên của chính mình."

Câu nói ấy treo lơ lửng trong không khí, và nó nặng đến mức cả căn phòng dường như tối lại. Minh cảm thấy lạnh sống lưng. Bởi vì nếu điều đó là thật — nếu bé Na đã tan biến vì người ba cuối cùng còn nhớ em đã chọn quên — thì đó là bi kịch tàn nhẫn nhất mà cả câu chuyện này có thể chứa đựng. Một người đi cứu vô số đứa trẻ của người khác, để rồi đánh mất chính đứa con mình.

Nhưng rồi Minh nhìn xuống cuốn sổ trong lòng. Và một ý nghĩ lóe lên trong anh, một ý nghĩ vừa kinh hoàng vừa tràn đầy hy vọng, đến mức tay anh run lên khi lật giở những trang giấy.

"Ông Khang," anh nói, giọng gấp gáp, "ông nói ông ghi tất cả những người ông gặp trên ranh giới. Tất cả những người sắp bị quên. Trong từng ấy năm... ông có chắc là chưa bao giờ, dù chỉ một lần, ông vô tình ghi cả con gái mình không? Một đứa bé gái. Tên Na. Con một người thợ sửa đồng hồ. Ông tìm trong cuốn sổ đi. Tìm đi."

Hết Chương 102

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 103
← TrướcTiếp →