🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Minh ngồi im rất lâu. Cuốn sổ trong lòng anh giờ nặng hẳn lên, không phải vì giấy mực, mà vì anh đã hiểu mỗi trang trong nó là một lần người đàn ông này quỳ xuống bên một sinh mệnh sắp tắt và nói: Tôi thấy bạn. Tôi sẽ giữ bạn lại. Bao nhiêu trang? Anh lật thử về phía sau, và những trang giấy cứ tiếp tục, tiếp tục, dày đặc nét chữ, hàng trăm, có khi hàng nghìn cái tên. Một nghĩa trang bằng giấy. Một thành phố của những người không còn ai khác nhớ.

"Nhưng có một cái tên ông không ghi," Minh nói khẽ. Anh không biết tại sao mình chắc chắn điều đó, nhưng anh chắc chắn. "Tên của chính ông. Trong cả cuốn sổ này, ông ghi tất cả mọi người — trừ ông."

Người đàn ông im lặng. Và sự im lặng ấy là câu trả lời.

"Ông đi tiễn đưa cả thành phố," Minh nói tiếp, giọng anh nghẹn lại, "nhưng chưa ai tiễn đưa ông. Ông sợ ghi tên mình. Vì nếu ông ghi, nếu ông cho phép mình được nhớ, được tiễn... thì ông cũng sẽ tan đi, như bà cụ bán xôi. Và rồi không còn ai đứng trên ranh giới để ghi cho những người khác nữa."

"Anh hiểu nhanh hơn tôi tưởng." Người đàn ông quay sang nhìn anh, và lần này, trong đôi mắt trũng sâu ấy, Minh thấy một thứ trần trụi đến đau lòng — không phải sự bí ẩn, mà sự cô đơn. Một nỗi cô đơn dài bằng cả thành phố, dài bằng từng ấy năm tháng. "Đúng. Tôi không dám ghi tên mình. Không phải vì tôi sợ tan biến — tôi đã mong được tan biến từ lâu lắm rồi, mong được đi gặp lại con bé. Mà vì tôi sợ điều sẽ xảy ra với những người khác nếu tôi đi. Ai sẽ ghi cho họ? Ai sẽ đứng ở ranh giới này, nhìn họ tan đi và níu họ lại bằng một dòng chữ? Tôi đã trở thành cái neo cuối cùng. Tôi không được phép buông."

Minh nhìn xuống cuốn sổ, rồi nhìn người đàn ông, rồi nhìn Linh đang ngồi co ro trong góc tối, và một điều gì đó trong anh — một điều đã âm ỉ suốt ba năm đi tìm — bỗng sáng rõ. Anh hiểu vì sao mình được dẫn đến đây. Anh hiểu vì sao trong tất cả những người sống, người đàn ông này lại chờ anh, lại trao cuốn sổ cho anh.

"Tên ông là gì?" Minh hỏi.

Người đàn ông giật mình. Đó là một câu hỏi đơn giản đến mức nó cắt qua mọi lớp bí ẩn, mọi sự cổ xưa, đi thẳng vào trái tim người đàn ông từng sửa đồng hồ. Ông mở miệng, rồi ngừng lại. Trên gương mặt ông hiện lên một sự hoảng loạn nhỏ, sự hoảng loạn của một người đột nhiên không tìm thấy một thứ lẽ ra phải ở đó.

"Tôi..." Ông dừng. "Tôi không... Đã lâu quá rồi. Tôi đã quên gọi nó. Quên nghe nó. Người ta không gọi tên tôi nữa từ... từ khi vợ tôi đi. Tên tôi là thứ đầu tiên tôi đánh mất khi tôi bắt đầu mỏng đi. Một cái tên cần có người gọi thì mới sống. Khi không còn ai gọi nữa, nó cũng tan đi, như mọi thứ khác bị bỏ lại."

Minh cảm thấy nước mắt dâng lên. Đây — đây mới là nỗi kinh dị thật sự của cả câu chuyện này, nỗi kinh dị mà cả sáu arc đã dẫn anh tới. Không phải ma. Không phải bóng tối. Mà một người đã dành cả cõi vĩnh hằng để giữ tên người khác khỏi bị quên, lại chính là người không còn nhớ nổi tên mình.

"Cố nhớ đi," Minh nói dịu dàng. "Tôi sẽ chờ. Tôi có cả đêm. Cố nhớ đi, ông ơi."

Người đàn ông nhắm mắt. Cả khu chung cư im lặng. Ngoài kia, đêm Sài Gòn đặc quánh, không một tiếng xe, như thể cả thành phố cũng đang nín thở chờ một người đàn ông tìm lại tên mình. Những giây trôi qua dài như những phút. Trên gương mặt ông, từng nếp nhăn căng lên rồi giãn ra, như một người đang lần mò trong bóng tối tìm một chiếc chìa khóa rơi vào khe nứt quá lâu.

Rồi, rất khẽ, môi ông mấp máy. Một âm thanh thoát ra, mỏng như tơ, như chính ông cũng không tin nó còn tồn tại trong mình.

"Khang," ông nói. Rồi to hơn một chút, như nếm thử một thứ ngọt ngào đã quên mất vị: "Tên tôi là Khang. Con gái tôi... con gái tôi tên là Na. Bé Na. Nó gọi tôi là ba, và mỗi sáng nó dậy, nó chạy ra ôm cổ tôi và nói: Ba ơi, đồng hồ của ba kêu vui ghê."

Và khi cái tên ấy bật ra, một giọt nước mắt — giọt nước mắt đầu tiên Minh thấy ở người đàn ông này — lăn xuống gò má gầy, lấp lánh trong ánh đèn vàng, như một bánh răng nhỏ cuối cùng vừa khớp vào đúng chỗ của nó sau hàng chục năm chờ đợi.

Hết Chương 101

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 102
← TrướcTiếp →