Gốc me cổ thụ đổ bóng rợp cả một khoảng đất cạnh bãi hội, hội đã vãn, người xem cũng thưa dần, chỉ còn dăm nhóm nhỏ nán lại bàn tán về trận tranh giàn vừa rồi. Bà Tám Diệp ngồi trên một cái ghế đẩu thấp kê ngay dưới tán me, cuốn sổ nhỏ mở trên đùi, cây bút chấm mực đặt cạnh một nghiên mực bé xíu, ghi ghi chép chép sân nào thắng, sân nào phạm luật, sân nào cãi nhau phải phạt, nét chữ nhỏ nhưng rõ ràng.
"Gọi bốn đứa lại đây." Bà nói với người đứng cạnh, không ngẩng lên, tay vẫn đang viết nốt dòng cuối.
Người ta gọi Vũ, gọi Nhu, gọi Nghĩa lại gốc me, tiếng gọi truyền tay nhau qua mấy người đứng gần đó. Cẩn đứng hơi xa, định lảng đi cùng cha, thì bà Tám ngước lên, gọi thẳng, giọng không lớn nhưng đủ vang: "Cả cậu áo lam kia nữa, lại đây, đứng xa làm gì, tưởng tôi không thấy à."
Cẩn ngập ngừng nhìn cha. Cha cậu gật đầu, đẩy nhẹ vai con, ý bảo cứ đi. Cẩn bước tới, đứng cạnh ba người kia dưới tán me, không quen ai, không biết đứng sao cho phải phép, hai tay cứ nắm chặt vạt áo phía trước.
Bà Tám nhìn Nghĩa, chỉ vào con heo quay cậu vẫn còn ôm trong tay, giờ đã nguội bớt, mùi thơm vẫn còn phảng phất. "Con thắng thì con giữ hết à."
"Dạ không ạ." Nghĩa đáp nhanh, hơi lúng túng, ôm con heo chặt hơn một chút như phòng thân.
"Vậy chia ra. Heo hội bao giờ cũng chia, thắng không được giữ hết, năm nào cũng vậy, từ đời tôi còn trẻ tới giờ." Bà Tám đưa cho Nghĩa một con dao nhỏ rút từ trong tay nải, lưỡi mỏng nhưng sắc, rồi quay sang ba người còn lại, ánh mắt lướt qua từng người một. "Đứa nào cũng có phần, kể cả cậu áo lam không leo giàn. Hội này không phải của riêng ai thắng, dựng giàn lên không phải để một người được ăn no."
Nghĩa ngồi xuống bên gốc me, xẻ con heo ra từng phần trên một tàu lá chuối ai đó vừa ngắt đưa cho, tay cẩn thận, chia sao cho miếng nào cũng có chút thịt chút da, không thiên vị phần nào hơn phần nào, cái tật cân đo của con nhà buôn lộ ra ngay cả lúc chia heo hội.
Vũ nhận phần mình, im lặng ăn, mắt nhìn quanh gốc me, quan sát bà Tám, quan sát ba người lạ, chưa quen cảnh ngồi ăn chung như vậy. Nhu nhận phần, vẫn còn hơi bực vì câu nói của bà lão ngoài bãi lúc nãy, nhưng miếng thịt nóng, béo, làm nàng quên bớt, ăn ngấu nghiến hơn dáng vẻ một cô gái nên có. Cẩn cầm phần mình, ăn chậm, nhai kỹ, thỉnh thoảng liếc nhìn ba người kia, không biết mở lời ra sao trước, tay áo lam của cậu có phần lạc lõng giữa ba bộ áo nâu bạc màu.
"Ăn đi, ngồi đực mặt ra đó làm gì." Bà Tám nói, không nhìn ai cụ thể, nhưng cả bốn đứa đều hiểu là nói với mình, ai nấy lại cúi xuống ăn tiếp.
Có người đi ngang qua, thấy bốn đứa trẻ ngồi quây quần bên bà Tám dưới gốc me thì dừng lại chào, hỏi bà năm nay hội có gì khác mọi năm không. Bà Tám đáp gọn, không khác gì mấy, chỉ tiếc năm nay mưa muộn nên giàn dựng chậm hơn hai ngày. Người kia gật gù rồi đi tiếp, để lại bốn đứa với bà và con heo quay đã vơi quá nửa.
Gió chiều thổi qua tán me, làm rơi lác đác vài chiếc lá khô xuống chỗ bốn người ngồi, có chiếc rơi đúng vào tàu lá chuối đựng thịt, Nhu nhặt lên phủi phủi rồi ném đi, không để ý ai nhìn thấy. Xa xa, tiếng trống hội đã dứt hẳn, chỉ còn tiếng người lao xao dọn dẹp bãi đất, tiếng ai đó gọi trâu về chuồng vọng lại từ phía xóm dưới. Một lúc sau, khi cả bốn đã ăn gần hết phần mình, bà Tám gấp cuốn sổ lại, cài bút vào một cái ống tre nhỏ đeo bên hông, rồi đứng dậy, phủi tà áo cho thẳng nếp.
"Giàn dựng lên là để có chỗ mà tranh cho tử tế. Không có giàn thì người ta tranh ngoài đường, tranh bằng dao bằng gậy, không ai phân xử cho, tranh xong máu chảy chứ chẳng phải heo quay. Nhớ vậy."
Không ai trong bốn đứa đáp lại câu đó, có lẽ vì chưa đủ tuổi để hiểu hết, có lẽ vì miệng còn đầy thịt chưa kịp nuốt. Bà Tám không đợi câu trả lời, quay lưng đi thẳng về phía chợ, dáng đi chậm nhưng chắc, như người đã đi con đường này hàng ngàn lần, bóng bà khuất dần sau mấy lùm cây ven đường.
Bốn đứa ngồi lại dưới gốc me thêm một lúc, ăn nốt phần còn lại. Nghĩa hỏi Vũ học roi ở đâu, Vũ đáp cụt lủn ở sân ông Bảy, chỉ tay về phía Thuận Truyền. Nhu hỏi Cẩn sao không leo giàn, Cẩn ấp úng nói con nhà quan không tiện, mặt hơi đỏ. Không ai hỏi thêm, cũng không ai rủ lần sau gặp lại, bốn người chỉ ngồi ăn hết phần heo của mình trong im lặng dễ chịu, thứ im lặng của những người vừa quen biết chưa đủ thân để nói nhiều, cũng chưa đủ lạ để phải giữ ý.
Trời về chiều, bóng cây me kéo dài phủ gần kín khoảng đất trống, mỗi người một hướng, tản ra khi mặt trời khuất dần sau rặng núi phía tây, để lại vệt sáng cam đỏ trên nền trời.
Không ai trong bốn người đó nghĩ mình sẽ gặp lại nhau. Ba tháng sau, có người dựng cờ trên nguồn.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 6 →