Trước giờ hội, Nghĩa ngồi sau sạp thuốc của cha, dưới mái hiên che nắng bằng lá dừa, tay thoăn thoắt xúc từng thìa vị vào giấy gói, gấp lại, buộc chỉ đỏ theo đúng cách cha dạy, gói nào cũng vuông vắn như nhau. Mùi quế mùi hồi xộc lên từ mấy hũ sành bày trên sạp, quyện với mùi khói bếp từ nhà bên cạnh. Một bà khách đứng chờ, tay cầm nón lá quạt phe phẩy, sốt ruột hỏi sao năm nay đắt hơn năm ngoái.
"Mùa mưa tới sớm, đường từ trên nguồn về khó đi, phải trả công người gánh cao hơn." Nghĩa đáp, mắt không rời gói thuốc đang buộc, giọng đều đều như đã trả lời câu này nhiều lần trong buổi sáng. "Giá con nói một lần, cô nghe rồi tính, con không nói thách để cô trả giá."
Bà khách nhìn Nghĩa một lúc, ngờ vực, rồi có lẽ vì cái giọng chắc nịch không chút do dự ấy, bà móc tiền trả đủ, không mặc cả thêm một câu. Nghĩa mười chín tuổi, dáng người không to lớn gì hơn bạn cùng lứa, nhưng cách nói chuyện của cậu khiến người ta quên mất tuổi đó, chỉ nhớ rằng nói một câu là xong, không cần nói lại, không cần thề thốt đảm bảo.
Cha Nghĩa từ trong nhà bước ra, tay còn cầm cuốn sổ ghi công nợ, thấy con vẫn ngồi sau sạp thì gõ nhẹ lên vai. "Ra ngoài coi hội một lát đi con. Cả năm mới có một ngày, ngồi hoài trong này làm gì, để tuổi trẻ trôi qua uổng."
"Sạp hàng còn khách, cha."
"Để tao coi cho. Đi đi, không ai giành mất phần con đâu mà lo." Ông đẩy nhẹ Nghĩa ra khỏi ghế, đặt cuốn sổ công nợ xuống chỗ Nghĩa vừa ngồi, tự tay xúc tiếp mấy gói thuốc dở.
Nghĩa miễn cưỡng đứng dậy, phủi áo, đi ra phía bãi hội. Không quen chen giữa đám đông ồn ào thế này, cậu đứng mãi ngoài rìa, khoanh tay, nhìn người ta chen chúc quanh chân giàn tre bóng loáng mỡ. Trên giàn, một người vừa leo được nửa chừng thì trượt tay, rơi huỵch xuống đất cát, đám đông cười ồ, người đó lồm cồm bò dậy, mặt đỏ bừng vì mắc cỡ hơn vì đau. Người khác lên thay, cũng chỉ tới lưng chừng lại phải buông, tay run lẩy bẩy vì mỏi.
"Ê, mày không lên thử coi." Một thằng cùng tuổi, con nhà hàng xóm, huých vai Nghĩa, cười cợt. "Hay là sợ dơ tay áo mới may."
Đám bạn nó đứng quanh cười theo, có đứa còn giả bộ bịt mũi chọc. Nghĩa nhìn giàn tre một lúc, không phải vì bị chọc mà tức, chỉ vì đang tính trong đầu, mắt lia từ chân giàn lên tới đỉnh: giàn cao sáu thước, người leo trước đã làm mỡ trơn bớt ở khúc giữa vì tay áo cọ qua cọ lại nhiều lần, khúc trên gần đỉnh chắc còn nguyên mỡ, khó bám hơn hẳn. Nhưng đứng đó lâu, sức người leo trước cũng đã đuối, tốc độ chậm lại đúng lúc gần đỉnh nhất, đó là chỗ hở.
"Được, để tao thử." Nghĩa nói, giọng bình thản, cởi luôn đôi guốc để lại bên đường, xắn tay áo lên tận khuỷu.
Cậu bước ra, chờ người leo trước rớt xuống, phủi bớt cát bụi rồi nhanh chân bước tới, ôm lấy giàn. Không giống mấy người trước cứ bám thẳng leo lên theo bản năng, Nghĩa nghiêng người, dùng cạnh bàn chân miết vào thân tre, tay không bám thẳng mà xoay cổ tay theo hình chữ chi, một thế tay học được từ ông thầy dạy quyền Nam phái vẫn ghé sạp thuốc nhà cậu mỗi tháng đôi lần để đổi thuốc lấy công dạy vài buổi.
Đám đông reo lên khi thấy Nghĩa lên nhanh hơn hẳn mấy người trước, không phải vì sức mạnh, mà vì cách bám khác hẳn, nhìn cứ như con thạch sùng bò trên tường. Tới đoạn giữa, có một tay từ dưới với lên định kéo chân Nghĩa lại theo kiểu chơi xấu ngoài luật, Nghĩa gập gối, dùng chỏ hạ nhẹ vào vai người đó, không mạnh, chỉ đủ để người kia mất đà, buông tay ra, ngã ngồi xuống đất giữa tiếng la ó phản đối của người xem.
Lên gần đỉnh, tay Nghĩa đã mỏi nhừ, bắp tay run lên từng chặp, nhưng cậu nhớ lại lúc nãy tính trong đầu: đỉnh giàn còn trơn, phải chậm mà chắc, vội là rớt như chơi. Cậu ghì người sát vào thân tre, từng chút từng chút, mồ hôi chảy vào mắt cay xè, cho tới khi tay chạm được sợi dây buộc con heo quay. Giật một cái, dây đứt phựt, con heo tuột khỏi sào ngang, rơi thẳng vào vòng tay Nghĩa đang chờ sẵn, nóng hổi, mùi thơm xộc thẳng vào mũi.
Tiếng hò từ dưới bãi vọng lên như sóng, có người còn tung nón lá lên trời. Nghĩa đứng trên đỉnh giàn, ôm con heo quay còn ấm, mồ hôi chảy ròng xuống mắt, thở hổn hển, cười mà chính cậu cũng không ngờ mình lại cười tươi đến vậy, không giống cái vẻ điềm tĩnh thường ngày sau sạp thuốc.
Nhìn xuống đám đông, Nghĩa thấy vài gương mặt đang ngước lên phía mình, ánh mắt khác hẳn ánh mắt của khách mua thuốc mọi ngày. Một cô gái đứng trên một cây cột phụ thấp hơn ở góc xa, tóc xổ tung bay trong gió, một cậu trai đứng gần chân giàn chính, tay còn cầm cây roi dài quá khổ người, và một cậu thiếu niên mặc áo lam đứng hẳn ngoài rìa cùng người lớn tuổi, cả ba đều đang nhìn về phía Nghĩa, về phía con heo quay trên tay cậu, không nói gì, chỉ nhìn.
Nghĩa không biết tên ai trong số đó, cũng chưa từng thấy mặt họ trước đây. Cậu chỉ biết, đứng trên cao thế này, nhìn xuống một buổi hội đông người như vậy, lần đầu tiên trong đời cậu thấy mình không phải đứng ngoài rìa nhìn vào, mà đang là người được nhìn vào.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 4 →