🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sau bãi giàn, khuất sau một rặng tre, là chỗ cột voi. Đất ở đây ẩm hơn, mùi phân voi trộn lẫn mùi cỏ tươi, và tiếng trống hội vọng qua rặng tre nghe xa hẳn, như tiếng ai đó gõ mõ ở làng bên. Nhu đang quỳ một gối bên chân con voi cái, tay kéo căng sợi dây da buộc bành, miệng lẩm bẩm đếm nhịp xiết, thì chú Tư quản tượng bước tới, bóng đổ dài che mất chỗ Nhu đang ngồi.

"Con làm cái gì vậy. Dây bành mà buộc lỏng vậy hả." Chú Tư giật lấy đầu dây từ tay Nhu, kéo lại, xiết một cái mạnh, tay chú to bè, gân guốc, xiết xong còn lấy tay đấm nhẹ vào cạnh bành nghe tiếng bồm bộp mới yên tâm. "Mải ngó cái gì mà tay chân để đâu hết."

Nhu không cãi. Con voi cái đứng yên, để yên cho người ta chỉnh lại bành trên lưng nó, chỉ khẽ ve vẩy hai tai, đuôi quật đuổi một con ruồi bám vào bắp chân sau. Đó là con voi già nhất đàn, chú Tư gọi nó là con Đề, tính hiền, chịu đứng lâu hơn mấy con trẻ, da nó nhăn nheo, sờ vào ram ráp như vỏ cây mít lâu năm.

"Con nghe tiếng trống." Nhu nói khẽ, mắt vẫn không rời tay mình, ngón tay xoa nhẹ lên chỗ dây vừa xiết coi có cấn vào da voi không.

"Trống thì kệ trống. Việc mình mình làm." Chú Tư đứng thẳng lưng, tay chống hông, nhìn Nhu một lúc rồi thở ra một hơi dài. "Con nít bây giờ, cái gì cũng ngó cái gì cũng muốn coi. Thôi, xong rồi, con Đề với con Vá để tao coi, con chạy ra coi hội một lát cũng được. Nhớ về sớm, chiều còn cho ăn."

Nhu không đợi chú nói lần hai. Con nhỏ đứng phắt dậy, phủi tay lên vạt áo, chạy vòng qua rặng tre. Chân trần của nó đạp lên đất ẩm, lên mấy cọng rơm rớt lại từ chỗ cho voi ăn, chạy một mạch không ngoái lại, tới khi ra tới bãi thì hội đã vào tới lượt tranh giàn chính, đám đông đứng vòng trong vòng ngoài kín cả một khoảng đất.

Đứng lẫn trong đám con gái sân An Vinh, mấy đứa cùng lứa đang cười nói, bàn tán ai leo được ai không, Nhu ngóc đầu nhìn lên giàn tre, thấy một người đã leo được nửa chừng, tay bám chắc, chân đạp từng nấc gọn gàng, áo vá một miếng ở vai bết mồ hôi. Người làng vẫn nói câu ấy từ lâu, trai An Thái, gái An Vinh, ý rằng con trai đất An Thái đánh giỏi, con gái đất An Vinh leo trèo không thua ai, câu đó Nhu nghe từ nhỏ, nghe tới thuộc lòng. Nhưng đứng đây nhìn, Nhu thấy câu đó chưa đủ. Người đang leo giàn kia chắc chắn không phải An Thái, dáng người quen việc đồng áng hơn quen việc buôn bán, tay chai sần kiểu người cầm cày cầm cuốc.

Có tiếng xì xào phía sau. Một bà lớn tuổi, chắc người quen của mẹ ai đó trong đám, nhìn Nhu từ đầu tới chân, giọng không nhỏ: "Con gái con đứa gì mà cứ đòi chen ra coi trai tráng leo giàn, đứng vô trong kia với mấy đứa nhỏ, đứng đây làm gì cho người ta dòm."

Nhu không quay lại đáp. Con nhỏ len ra khỏi đám đông, hai vai hơi so lại, nhưng bước chân không hề chậm, vòng ra phía sau bãi, nơi có một cây cột dựng riêng, thấp hơn giàn chính chừng hai thước, dựng cho đám con gái trong làng tập leo chơi những năm trước, giờ bỏ không ai ngó tới, thân cột đã xỉn màu mưa nắng, vài chỗ mối ăn lỗ chỗ.

Nhu đứng nhìn nó một lúc, rồi cởi guốc, để lại dưới gốc, chân trần bắt đầu leo. Cây cột trơn hơn Nhu tưởng, có chỗ rêu bám xanh rì, nhưng tay chân con nhỏ đã quen việc trèo lên lưng voi cao gấp đôi thế này từ năm lên bảy, quen với việc bám vào những chỗ trơn trượt hơn nhiều. Nó leo nhanh, tay nọ nối tay kia không ngừng nhịp, hơi thở đều, chưa đầy chục hơi thở đã lên tới đỉnh cột, đứng thẳng, một tay bám, một tay chống hông nhìn xuống, tóc xổ ra khỏi vành khăn vấn, phất phơ theo gió sông.

Bà lúc nãy đi ngang qua, ngước lên thấy vậy thì trợn mắt, buông một câu lớn hơn cả lần trước: "Trời đất, con gái mà leo cây như khỉ, sau này ma nào dám cưới."

Nhu nhìn xuống, không đáp, chỉ leo xuống rồi leo lên lại, lần này nhanh hơn lần trước, như thể muốn chứng minh điều gì đó với chính mình hơn là với bà lão kia.

Từ trên đỉnh cột phụ, Nhu nhìn sang phía giàn chính, thấy đám đông đang reo lên ầm ĩ, tiếng hò dội cả một khoảng bãi. Một người vừa với tới được cái sào ngang, giật phắt sợi dây, con heo quay tuột xuống, rơi gọn vào tay người đó giữa tiếng hò của cả bãi. Người ấy đứng trên đỉnh giàn, ôm con heo quay, cười, mồ hôi ướt cả vai áo, tay còn run vì vừa gắng sức.

Vậy là có người thắng rồi. Không phải Nhu, cũng không phải người áo vá vai lúc nãy nó thấy leo nửa chừng.

Nhu đứng trên đỉnh cột phụ, một mình, nhìn con heo quay trên tay người lạ, thấy trong bụng dấy lên một cái gì đó không hẳn là buồn, cũng không hẳn là ganh, giống như khi con voi non trong đàn thua một con khác trong trận vờn nhau, đứng thở hổn hển nhìn theo, biết mình sẽ tập lại từ đầu vào ngày mai, không nản, chỉ ghi nhớ.

Gió sông thổi lên, mát rượi, mang theo mùi bùn non lẫn mùi khói bếp từ phía bãi hội. Nhu đứng thêm một lúc trên đỉnh cột, nhìn đám đông đang vây quanh chúc mừng người thắng, tới khi chú Tư gọi vọng ra từ phía sau rặng tre, giọng có vẻ sốt ruột, nhắc con Đề với con Vá cần cho ăn trước giờ ngọ, Nhu mới chịu tụt xuống, xỏ lại đôi guốc, chạy trở vào.

Hết Chương 2

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 3
← TrướcTiếp →