🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Canh ba, trăng đã khuất sau mây.

Hàn Nguyệt đứng trước gương đồng, nhìn vào khuôn mặt mình và không nhận ra người phụ nữ phản chiếu lại. Lớp phấn bôi cẩn thận không che được vầng trán hằn sâu những nếp lo âu. Môi son còn đó mà nụ cười đã mất từ lâu — từ cái buổi chiều cô nhận ra Ngọc Bích đã giành được thứ cô không bao giờ có: sự tin tưởng thực sự của Thương Trần Vương.

Ta đã sai ở đâu?

Cô tự hỏi, nhưng biết câu trả lời. Cô đã sai ngay từ đầu — khi chọn con đường mưu tính thay vì thật lòng. Nhưng bây giờ không phải lúc để hối hận. Bây giờ là lúc để liều.

Trên bàn trước mặt, một phong thư được gập vuông vắn, niêm bằng lạp đỏ chưa đóng dấu. Bên trong là những chữ Hàn Nguyệt đã viết run rẩy, xóa đi viết lại suốt hai canh giờ. Những chữ tiết lộ rằng người phụ nữ mang tên Bạch Ngọc Bích trong phủ Thương Trần Vương thực chất là mật đặc của Đoan Vương phái sang — một con cờ cài sẵn để dọ xét nội tình hoàng tộc, theo dõi từng bước đi của người nắm giữ binh quyền phương Bắc.

Hàn Nguyệt không biết điều này có thực hay không. Cô chỉ biết nó đủ để gieo nghi ngờ.

Và trong chốn cung đình, nghi ngờ đôi khi còn sát thương hơn sự thật.

Phong thư rời tay Hàn Nguyệt lúc canh tư vừa điểm, len lỏi qua một đường dây trung gian mà cô đã dày công gây dựng từ hai năm trước — một nha hoàn của Thục Phi, người có họ hàng xa trong phủ Đoan Vương. Một mắt xích nhỏ trong tấm lưới lớn của những người ghét Thương Trần Vương.

Hàn Nguyệt không biết mình vừa thả một mồi lửa vào kho thuốc súng.

Ngọc Bích đang ngồi trong thư phòng, dưới ánh nến leo lắt, khi Tiểu Yến khẽ gõ cửa và trượt vào không một tiếng động.

"Cô nương." Giọng con bé thấp đến mức chỉ nghe được nếu đang chờ. "Lưu mẫu nhắn: có người lạ vào phố Đông qua ngả hậu môn. Ba người, mang đao."

Ngọc Bích đặt cuốn sách xuống. Không vội, không hoảng — chỉ là một động tác chậm rãi của người đã đặt mình sẵn vào trạng thái chờ đợi.

"Bao lâu rồi?"

"Chưa đến một canh giờ. Lưu mẫu đang giữ chân người gác cổng Đông, nhưng không biết giữ được bao lâu."

Ngọc Bích đứng dậy. Lần này khác những lần trước — không phải cô đang chuẩn bị chạy. Cô đang chuẩn bị ở lại.

"Gọi Thúy Liên và Ngân Hà vào đây. Chỉ hai người đó thôi — đừng để ai khác biết."

Tiểu Yến gật đầu và biến mất.

Ngọc Bích bước đến tủ thuốc góc phòng — thứ cô đã xin phép mang vào phủ từ ngày đầu, lấy lý do chăm lo sức khỏe cho các thị nữ. Thực ra đó là cả một hệ thống dự phòng cô đã âm thầm xây dựng, viên đá đặt trước từng viên một.

Cô lấy ra một hộp gỗ nhỏ. Bên trong là bảy túi vải nhỏ màu xám, mỗi túi cột dây khác màu để phân biệt.

Thảo quả khô, xuyên tiêu, hạt liên nhục — đây là những vị thuốc lành.

Nhưng trộn với hoa miên tàn khô và một lượng nhỏ tinh dầu bạch liên theo tỷ lệ cô đã thử nghiệm cẩn thận suốt nhiều tuần qua, hỗn hợp đó khi đốt trong không gian kín sẽ tạo ra làn khói khiến người hít phải rơi vào giấc ngủ nặng trong vòng hai canh giờ.

Không độc. Không để lại dấu vết. Chỉ là... ngủ.

Thúy Liên và Ngân Hà vào phòng với khuôn mặt bình thản một cách chuyên nghiệp — hai người thị nữ cô đã chọn lựa từ đầu không phải vì họ đẹp hay khéo léo, mà vì họ biết im lặng và biết nghe lệnh không cần giải thích.

"Ba người lạ đang tìm cách vào phủ." Ngọc Bích nói thẳng, không vòng vo. "Tĩnh Hoài công tử hiện không có mặt trong phủ." Cô dừng lại một nhịp. "Ta cần hai người giúp."

"Cô nương sai bảo." Thúy Liên và Ngân Hà đồng thanh, không một chút do dự.

Ngọc Bích chia túi thuốc. "Đây là khói ngủ. Đặt ở bốn góc lầu Đông và kho lương phía sau — hai nơi có lối vào phụ dễ bị bỏ qua nhất. Khi nghe tiếng mõ canh gõ ba nhịp, các ngươi châm lửa rồi rời khỏi ngay, đừng ở lại hít phải."

"Còn cô nương?" Ngân Hà hỏi.

"Ta sẽ ở thư phòng." Ngọc Bích nhìn thẳng vào mắt con bé. "Lối vào chính của thư phòng có then sắt — ta sẽ khóa từ bên trong. Cửa sổ phía Tây trông ra vườn đào, nếu thấy ngọn nến đặt ở bậu cửa tắt đi, đó là hiệu lệnh các ngươi cần đến tìm ta."

Đơn giản. Rõ ràng. Không có chỗ cho hoảng loạn.

Canh năm chưa tới, tiếng động đầu tiên vang lên từ khu lầu Đông.

Không phải tiếng đao kiếm — là tiếng một tấm ván gỗ bị cậy nhẹ, tinh tế đến mức người không để ý sẽ tưởng là gió. Nhưng Ngọc Bích đã ngồi trong bóng tối thư phòng suốt một canh giờ, lắng tai nghe từng hơi thở của ngôi phủ.

Cô chờ.

Tiếng động thứ hai — bước chân nhẹ nhưng không quen thuộc, không theo nhịp của người trong phủ.

Cô bật cây đuốc nhỏ đặt sẵn bên cạnh, rồi dùng nó châm ngọn nến đặt ở bậu cửa sổ phía Tây.

Tín hiệu cho Thúy Liên và Ngân Hà.

Mõ canh gõ ba nhịp — thực ra là Tiểu Yến đứng ở cuối hành lang, đang gõ vào thành gỗ theo lệnh cô dặn trước.

Và khói bắt đầu lan ra.

Ngọc Bích không thấy những gì xảy ra trong lầu Đông. Cô chỉ nghe — tiếng chân người đang cẩn thận trở thành tiếng bước loạng choạng, rồi tiếng một vật nặng đổ xuống sàn, rồi im lặng.

Một người.

Tiếng thứ hai — chậm hơn, có vẻ người này đang cố gắng chống lại cơn buồn ngủ. Cô nghe thấy tiếng khèn khẽ, tiếng ai đó đang dùng sức ép vào tường để đứng. Rồi cũng im.

Hai người.

Người thứ ba không đi vào lầu Đông.

Người thứ ba đang đứng ngay bên ngoài cửa thư phòng.

"Cô nương người của Đoan Vương." Giọng người đàn ông bên ngoài cửa thấp và bình tĩnh một cách đáng sợ. Không phải câu hỏi — là khẳng định. "Mở cửa ra, ta không làm hại người."

Ngọc Bích không trả lời ngay. Cô đang tính.

Then sắt cửa chính — giữ được. Cửa sổ phía Tây — đã mở sẵn để thoát nếu cần. Trong tay cô còn hai túi khói ngủ cuối cùng, nhưng không gian thư phòng nhỏ, dùng ở đây thì cô cũng ngủ theo.

Cô đặt túi thuốc xuống và nhặt lên thứ khác — một cái gậy tre ngắn cô dùng để khuấy thuốc, không phải vũ khí nhưng cũng không phải không là gì.

"Ngươi nhận thông tin từ đâu?" Cô hỏi lại, giọng bình thản.

Tiếng im lặng phía bên kia cửa. Rồi: "Không liên quan đến cô nương."

"Rất liên quan." Ngọc Bích từ từ đứng dậy, đi vòng ra sau bàn — đặt thêm một lớp vật cản giữa cô và cửa. "Nếu ngươi nhận thông tin từ Hàn Nguyệt, thì ngươi đang làm việc cho người đã bán ngươi từ trước khi ngươi bước chân vào đây. Ta không phải người của Đoan Vương. Ta là vợ của Thương Trần Vương."

Tiếng cười nhỏ, khô khan. "Lời hay. Nhưng ta có bằng chứng —"

"Bằng chứng giả." Giọng Ngọc Bích không dao động. "Hàn Nguyệt viết thư tay. Kiểm tra lại dấu niêm xem có khớp với bất kỳ ấn tín nào của phủ Đoan Vương không. Kiểm tra người trung gian chuyển thư — đường dây nha hoàn của Thục Phi, đúng không?"

Lần này im lặng lâu hơn.

Ngọc Bích tiếp tục: "Ngươi là người của ai trong hoàng tộc ta không cần biết. Nhưng nếu ngươi giết ta đêm nay dựa trên thông tin đó, ngươi đang giết vợ của người nắm giữ binh quyền phương Bắc dựa trên một lá thư giả do tình địch của ta dựng lên. Khi sự thật vỡ lở — và nó sẽ vỡ lở — ngươi sẽ không còn chỗ đứng trong hoàng tộc này."

Bên ngoài cửa, không còn tiếng động.

Ngọc Bích giữ hơi thở, tay siết chặt cây gậy tre. Một nhịp. Hai nhịp. Ba nhịp.

Rồi tiếng bước chân nhẹ dần, xa dần, mất hút vào đêm tối.

Cô không biết mình đứng im bao lâu sau đó.

Khi tay cô buông cây gậy xuống, ngón tay đã tê cứng. Khi cô ngồi xuống ghế, đầu gối run nhẹ theo cái cách mà người ta chỉ run sau khi nguy hiểm đã qua — không phải sợ hãi, mà là cơ thể mới có dịp thả hết sức căng ra.

Tiểu Yến gõ cửa lúc trời gần sáng.

"Thúy Liên và Ngân Hà đã rời khỏi lầu Đông an toàn. Hai người nằm trong lầu đang ngủ — chưa tỉnh." Giọng con bé vẫn thấp, nhưng có thêm một chút gì đó mà Ngọc Bích nhận ra là kinh ngạc. "Cô nương... ổn chứ?"

"Ổn." Ngọc Bích nhìn ra cửa sổ. Trời đã ửng hồng. "Khi hai người trong lầu tỉnh dậy, đừng để họ rời đi. Giữ lại — nói là để chờ thẩm vấn của Vương gia. Phần còn lại để ta lo."

"Vâng."

"Và Tiểu Yến." Cô quay lại nhìn con bé. "Cảm ơn."

Tiểu Yến đứng sững một giây, rõ ràng không quen được cảm ơn, rồi cúi đầu và biến ra ngoài.

Bức thư Ngọc Bích viết cho Tĩnh Hoài ngắn gọn hơn cô nghĩ.

Không có lời giải thích dài dòng. Không có biện hộ cho bản thân. Chỉ là những gì đã xảy ra đêm qua, trình bày theo thứ tự thời gian — bao gồm cả giả thuyết về Hàn Nguyệt và đường dây thông tin, bao gồm cả cuộc đối thoại ngắn ngủi qua cửa với người thứ ba, bao gồm cả tình trạng hiện tại của hai kẻ xâm nhập đang ngủ say trong lầu Đông.

Phần cuối thư cô chỉ viết một câu:

Phủ vẫn an toàn. Ta không chạy đi đâu cả.

Cô đọc lại câu đó một lần. Rồi niêm thư lại.

Bên ngoài, tiếng chim bắt đầu kêu trong vườn đào.

Ngọc Bích ngả người ra ghế, nhắm mắt lại — không phải để ngủ, mà chỉ để ngồi yên trong khoảnh khắc trước khi một ngày mới bắt đầu, trước khi lại phải đứng thẳng và tiếp tục.

Cô đã chạy trốn một lần.

Đêm nay, cô đã ở lại và chiến đấu theo cách của riêng mình — không bằng đao kiếm, không bằng mưu thâm kế độc, mà bằng kiến thức, bằng sự chuẩn bị, và bằng đúng một câu nói đúng lúc đúng chỗ.

Và phủ vẫn đứng yên trong bình minh mới.

Hết Chương 22

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 23
← TrướcTiếp →