🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Ánh nến leo lét trong căn phòng nhỏ của dãy sương trại bên rìa thành phía đông. Ngọc Bích ngồi đối diện với Tĩnh Hoài, giữa hai người là một chiếc bàn gỗ mộc, một bình trà nguội, và cả một khoảng im lặng nặng như đá tảng.

Hắn vừa buông ra ba chữ: "Ta sẽ kể."

Mà cô thì không biết mình có sẵn sàng nghe không.

Từ lúc băng vết thương cho hắn ở bờ suối ngoại thành cho đến lúc hai người về đến chỗ này, Ngọc Bích đã nhẩm đi nhẩm lại trong đầu đủ loại câu hỏi. Vết thương do kiếm đâm thẳng vào sườn phải, sâu và gọn gàng như của kẻ có nghề. Áo hắn không phải áo thường dân, nhưng cũng không phải quan phục. Tên hắn — Tĩnh Hoài — cô chưa nghe bao giờ, nhưng cách hắn nói chuyện, cách hắn giữ thế ngồi dù đang đau, đều toát ra cái gì đó không phải dân thường.

Và thêm một điều: sáng nay, khi đám người của phủ Vương đến hỏi tung tích tân nương bỏ trốn, hắn đã ngăn cô lại bằng một cái nhìn. Không phải cái nhìn của người muốn giam cầm. Là cái nhìn của người biết trước điều gì đó mà cô chưa biết.

"Đêm hôm đó," hắn bắt đầu, giọng phẳng như mặt hồ không gió, "ta đang theo dõi một tên tùy tùng của Điện tiền đô chỉ huy sứ. Hắn ta bí mật gặp người của Tây cung."

Ngọc Bích nhíu mày. "Tây cung — Thái hậu?"

"Không phải Thái hậu." Tĩnh Hoài dừng lại, mắt nhìn vào bình trà như đang cân nhắc từng chữ. "Là người của Thái hậu. Có sự khác biệt rất lớn giữa hai điều đó. Thái hậu là bức tường. Đứng sau bức tường đó mới là kẻ thực sự muốn đổi ngôi."

Cô cảm thấy không khí trong phòng bỗng trở nên lạnh hơn, dù bên ngoài đêm hè vẫn còn oi ả.

"Đổi ngôi," cô lặp lại, thấp giọng. "Ý ngươi là..."

"Hoàng thượng sẽ không còn là hoàng thượng." Hắn nói thẳng, không vòng vo. "Đã có kế hoạch. Đã có người thề nguyền. Đã có danh sách những ai sẽ chết trước, những ai sẽ giữ lại làm con rối." Mắt hắn nhìn lên, và trong ánh nến, cô thấy cái gì đó sau đôi mắt đó không phải sợ hãi — mà là sự mệt mỏi của người đã nhìn quá nhiều thứ nhơ bẩn. "Ta đã điều tra việc này một năm nay. Đêm hôm đó, ta bị lộ. Người của họ bắt kịp ta ngoài cổng thành đông — chém một nhát rồi bỏ đi vì nghĩ ta không qua khỏi."

Ngọc Bích nhìn xuống bàn tay mình — đôi bàn tay đêm qua đã ép vải lên vết thương đang rỉ máu của hắn, run rẩy mà không dám run.

"Vậy người đang điều tra cho ai?" cô hỏi.

Hắn không trả lời ngay. Thay vào đó, hắn rót trà — cử chỉ chậm rãi, tự nhiên, như thể đang kéo dài thời gian để quyết định mình nên nói đến đâu.

"Có người trong triều muốn biết sự thật trước khi quá muộn," hắn cuối cùng nói. "Ta không thể nêu tên. Nhưng đó là người có thể ngăn chặn điều này nếu có bằng chứng đủ vững."

"Và bằng chứng đó?"

"Vẫn đang trên đường đến tay ta." Một góc miệng hắn khẽ nhếch — không hẳn là cười, nhưng gần giống vậy. "Giả sử ta không chết đêm qua."

Ngọc Bích không biết mình nên cảm thấy gì. Nửa tháng trước, cô còn đang ở phủ Ngọc Lan của cha, lo lắng cho chuyện hôn nhân bị ép buộc, chuẩn bị kế hoạch bỏ trốn tỉ mỉ từng bước. Bây giờ cô đang ngồi trong một căn phòng tối với một người đàn ông bị kiếm đâm suýt chết, người mà chỉ mới hôm qua cô vừa gặp lần đầu, đang nghe về âm mưu lật đổ hoàng đế liên quan đến Thái hậu.

Cô tự hỏi cuộc đời mình chạy theo hướng nào mà dẫn đến chỗ này.

"Còn một điều ta chưa nói," Tĩnh Hoài tiếp tục, lần này giọng hắn khẽ trầm xuống một chút, như thể điều này khó nói hơn tất cả những gì trước đó. "Lý do ta không phản đối cuộc hôn nhân sắp đặt với gia đình ngươi."

Cô ngồi thẳng người.

"Ta nghe nói tân nương của ta bỏ trốn trong đêm tân hôn," hắn nói, ánh mắt nhìn thẳng vào cô, không né tránh. "Ta không ngạc nhiên. Ta cũng không tức giận."

"Vì sao?" Giọng cô cứng hơn dự định.

"Vì ta không có tư cách tức giận." Hắn đặt chén trà xuống, bàn tay hơi siết lại rồi buông ra. "Người ta lập gia đình vì muốn xây dựng điều gì đó lâu dài. Ta không có lâu dài để đưa ra. Mạng sống của ta..." Hắn ngừng lại một nhịp. "Ta không biết sáng mai mình còn thở không. Không phải nói cho có, mà là thực sự không biết."

Ngọc Bích nhìn hắn — cái cách hắn nói điều đó, không bi lụy, không oán thán, chỉ là một thực tế hắn đã sống cùng đủ lâu để không còn sợ nữa — và cô bỗng hiểu ra điều gì đó mà từ trước đến giờ cô không giải thích được.

Tại sao đôi mắt hắn luôn nhìn thẳng vào cô, nhưng khoảng cách giữa hai người thì hắn luôn giữ. Không phải vì hắn lạnh lùng. Mà vì hắn biết rõ ranh giới của những gì mình có thể cho phép mình có.

"Cuộc hôn nhân này," cô nói, chọn từng chữ cẩn thận, "với ngươi là gì?"

"Là một thứ cha ta sắp xếp trước khi mất." Hắn trả lời nhanh, không do dự lần này. "Ông muốn ta có người đứng cạnh về mặt danh nghĩa — để bảo vệ gia tộc nếu ta không trở về. Một tấm bình phong. Ta đồng ý vì ta nợ ông điều đó." Hắn nhìn cô. "Nhưng ta không đồng ý kéo người khác vào cái chết cùng ta."

"Vậy ngươi định làm gì?" cô hỏi. "Để ta bỏ trốn, rồi sau đó? Ngươi sẽ báo cáo lên trên là tân nương mất tích, rồi tiếp tục việc của mình như không có gì?"

"Đại khái là vậy." Một sự thẳng thắn không ngờ. "Nếu đêm đó ngươi không cứu ta, có lẽ ta đã chết ngoài đó, và chuyện cũng tự giải quyết."

Ngọc Bích không biết mình nên giận hay nên... cái gì đó khác mà cô chưa đặt được tên.

"Ngươi thật sự không sợ chết à?" cô hỏi, và lần này giọng cô không còn cứng nữa.

Hắn suy nghĩ một lúc — thật sự suy nghĩ, không phải trả lời cho có.

"Sợ," hắn nói. "Nhưng sợ nhiều thứ hơn cái chết. Sợ chết trước khi hoàn thành việc này. Sợ kẻ chủ mưu thành công trong khi ta còn đang thở. Sợ..." Hắn dừng lại, và lần đầu tiên trong cuộc nói chuyện, cô thấy hắn do dự. "Sợ kéo người khác vào vì ta không giữ được khoảng cách."

Im lặng.

Ánh nến chớp một cái khi gió lùa qua khe cửa.

Ngọc Bích nhìn hắn — khuôn mặt góc cạnh, vết thương băng dưới lớp áo, đôi mắt không bao giờ rời khỏi mặt cô dù cả buổi hắn cứ tự mình giữ khoảng cách bằng mọi lý lẽ khác — và cô bỗng thấy mình muốn cười. Không phải cười khinh. Mà là cái cười của người nhận ra một điều gì đó vừa buồn cười vừa đau.

"Ngươi biết không," cô nói khẽ, "ta bỏ trốn đêm qua vì ta không muốn gả vào nhà người ta không biết, để làm vật trang trí trong phủ ai đó." Cô nhìn thẳng vào mắt hắn. "Không phải vì ta sợ."

"Ta biết." Giọng hắn cũng khẽ hơn.

"Vậy thì đừng quyết định thay ta." Cô đứng dậy, chỉnh lại tà áo — một cử chỉ có phần thừa trong căn phòng chỉ có hai người, nhưng cô cần làm gì đó bằng tay để không để mình cứ nhìn vào đôi mắt đó mãi. "Ngươi muốn giữ khoảng cách, được. Nhưng đừng giả vờ rằng đó là vì ta. Là vì ngươi."

Tĩnh Hoài không nói gì.

Nhưng cô thấy hắn nhìn theo khi cô bước ra phía cửa sổ nhìn ra màn đêm bên ngoài. Và trong cái nhìn đó — dù hắn không nói, dù hắn sẽ không bao giờ tự mình thừa nhận — có một thứ gì đó không giữ được khoảng cách nữa.

Bên ngoài, thành Đông vẫn im ắng. Đâu đó xa xa, tiếng trống canh điểm sang canh tư.

Âm mưu vẫn còn đó, trong bóng tối, chờ đợi.

Và hai người trong căn phòng nhỏ này — người chồng chưa được gặp mặt và người vợ chưa chịu về nhà — đang đứng ở một ranh giới mà cả hai đều biết, chỉ là chưa ai chịu bước qua trước.

Hết Chương 21

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 22
← TrướcTiếp →