🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Đêm xuống chậm, như một tấm lụa nặng dần phủ xuống mái ngói cong của Đông Viện.

Ngọc Bích đứng trước gương đồng, nhìn vào khuôn mặt mình — khuôn mặt của một người vừa thắng trận. Tóc vẫn vấn ngay ngắn, trâm ngọc vẫn cắm đúng vị trí, vạt áo không một nếp nhăn. Nhưng trong đôi mắt phản chiếu qua mặt đồng mờ ảo kia có gì đó cô không nhận ra. Một thứ gì đó mà cô không muốn nhìn thẳng vào.

Hàn Nguyệt đã thua. Những mưu tính suốt ba tháng của người thiếp đó sụp đổ hoàn toàn trước mặt toàn bộ nội phủ, trước mặt Vương Thái Phi, trước mặt Tĩnh Hoài. Đáng lẽ cô phải thở phào. Đáng lẽ đây là khoảnh khắc cô nâng chén trà lên, khẽ mỉm cười với bản thân, rồi tiếp tục tính toán bước tiếp theo.

Thay vào đó, tay cô run nhẹ.

Không phải vì sợ hãi. Không phải vì mệt mỏi. Mà vì cô vừa nhận ra — trong giây phút đứng giữa đại sảnh, lời nói sắc bén tua ra như kiếm, cô không hề nghĩ đến bản thân mình. Cô nghĩ đến hắn.

Cô nghĩ đến cái cách Tĩnh Hoài đứng ở đó, không can thiệp, nhưng đôi mắt dõi theo cô từng bước một. Cô nghĩ đến việc hắn để cô tự chiến đấu, không phải vì hắn không quan tâm, mà vì hắn biết cô không cần được cứu. Và khi cuộc chiến kết thúc, khi mọi người cúi đầu, ánh mắt đầu tiên cô tìm kiếm trong đám đông không phải là Vương Thái Phi, không phải là kẻ thù bại trận — mà là hắn.

Ngọc Bích đặt tay lên mặt gương lạnh.

Từ khi nào?

Câu hỏi đó nhói lên như một mũi châm, không đau dữ dội mà âm ỉ, khó chịu theo một cách cô không biết gọi tên. Từ khi nào cô bắt đầu nhìn sang phía hắn trước? Từ khi nào tiếng bước chân hắn trong hành lang lúc đêm khuya khiến cô nằm yên hơn? Từ khi nào những câu nói nhẹ như gió của hắn — "Nàng không cần phải mạnh mọi lúc" — lại khắc vào lòng cô sâu hơn bất kỳ mệnh lệnh hay đòn roi nào cô từng chịu đựng?

Cô quay lưng lại gương.

Tiểu Xuân đang chuẩn bị nước tắm, lặng lẽ như bóng tối. Con bé nhìn cô, có lẽ nhận ra có gì đó không ổn, nhưng không dám hỏi. Ngọc Bích tốt bụng với nó — đó là điều không phải chủ nhân nào trong phủ này cũng làm được.

"Lui ra ngoài," Ngọc Bích nói, giọng bình thản đến mức chính cô cũng ngạc nhiên. "Hôm nay ta muốn một mình."

Tiểu Xuân cúi đầu, lặng lẽ biến mất qua cánh cửa.

Và Ngọc Bích đứng một mình giữa căn phòng thơm mùi trầm hương, lần đầu tiên cảm thấy căn phòng này quá chật.

Tĩnh Hoài đến vào giờ Tuất.

Tiếng gõ cửa khẽ — ba cái, đều đặn, không vội vã. Cái cách hắn luôn gõ, như thể hắn sợ làm cô giật mình.

Ngọc Bích đang ngồi trên ghế, tóc xõa, áo đã thay sang bộ thường phục mỏng manh hơn. Cô nhìn chằm chằm vào ngọn nến trước mặt, đếm những giọt sáp chảy xuống, cố không nghĩ.

Cô không đứng dậy.

"Ngọc Bích." Giọng hắn vọng qua cánh cửa gỗ dày, trầm ấm như thường lệ. "Nàng có không?"

Có ở đây. Có trong phòng. Có trong phủ này. Có trong cái cuộc đời mà ta đã cố bỏ trốn.

"Ta mệt," cô đáp. "Hắn về đi."

Im lặng một lúc. Cô tưởng hắn sẽ đi. Hắn không đi.

"Hôm nay nàng đã làm rất tốt."

Câu khen đơn giản đó, không hoa mỹ, không màu mè — đúng như phong cách của hắn — lại khiến cổ họng cô thắt lại.

"Ta biết," cô nói. Nghe lạnh lùng hơn cô muốn.

"Có chuyện gì không?"

"Không có gì." Cô đứng dậy, đi lại gần cửa hơn, nhưng không mở. Đặt bàn tay lên mặt gỗ, cảm nhận hơi lạnh lan qua lòng bàn tay. "Hắn về đi. Ta cần nghỉ ngơi."

"Nàng chưa ăn tối."

"Ta không đói."

Lại im lặng. Lần này dài hơn. Cô nghĩ hắn đã đi thật, và không biết mình nhẹ nhõm hay thất vọng.

Rồi hắn lên tiếng, giọng không khác trước nhưng có gì đó trong đó mà cô không thể xác định: "Nàng đang sợ điều gì?"

Ngọc Bích đứng im.

Câu hỏi đó trúng vào điểm giữa ngực cô như một mũi tên. Không phải vì nó sắc bén. Mà vì nó chính xác đến mức đáng sợ.

"Hắn hỏi hay vậy," cô nói, giọng nhẹ nhàng như thể đó chỉ là câu chuyện phiếm. "Người trong phủ Vương có ai không sợ gì không?"

"Nàng không giống người trong phủ."

"Trước đây ta không giống." Cô tựa trán lên cánh cửa. Gỗ lạnh và thực. "Bây giờ thì ta không chắc nữa."

Hắn không nói gì. Nhưng cô có thể cảm nhận — một cách kỳ lạ không giải thích được — rằng hắn vẫn ở đó, đứng rất gần phía bên kia cánh cửa này.

Và có lẽ vì cái sự gần gũi vô hình đó, vì cái đêm dài này, vì ba tháng cô đã sống trong phủ mà không nhận ra mình đang sống thật — những lời nói cô không định nói cứ thế tuôn ra.

"Ta sợ." Giọng cô thấp, nhưng rõ ràng. Không run. "Ta sợ ta đã yêu hắn mà không biết từ khi nào."

Im lặng hoàn toàn.

Ngọc Bích nhắm mắt lại. Nói rồi thì nói hẳn.

"Và ta không biết điều đó có nghĩa là ta thật sự tự do — hay chỉ là ta đã chọn một cái lồng đẹp hơn."

Lời cuối rơi xuống như viên đá ném vào mặt nước đêm. Không tiếng vang. Chỉ là những vòng gợn lan rộng trong im lặng.

Cô chờ hắn nói. Hắn không nói.

Cô chờ hắn đi. Hắn không đi.

Rồi — rất khẽ, đến mức cô ngỡ mình nghe nhầm — có tiếng sột soạt. Tiếng vải chạm sàn. Tiếng của ai đó ngồi xuống.

Ngọc Bích mở mắt.

Cô cúi nhìn xuống khe dưới cánh cửa. Trong ánh đèn hành lang lờ mờ, cô thấy bóng tối — bóng của một người đang ngồi tựa lưng vào cửa phòng cô, bên ngoài.

Hắn không đi. Hắn ngồi xuống đó.

Không gõ cửa thêm. Không nói thêm. Không giải thích. Không hứa hẹn. Không thuyết phục.

Hắn chỉ ở đó.

Ngọc Bích đứng rất lâu, nhìn cái bóng đó qua khe cửa.

Trong đầu cô quay lại cái đêm đầu tiên — đêm cô bỏ trốn khỏi phủ này, khỏi cuộc hôn nhân được sắp đặt, khỏi cái tương lai mà người khác vẽ cho cô. Cô nhớ cảm giác gió ngoài thành thổi qua tóc, cảm giác đất dưới chân không phải đất của ai khác. Cô nhớ người đàn ông nằm trong bóng tối, bị thương, một mình — và cô đã cứu hắn không phải vì lòng tốt mà vì cô không thể bước qua người đang hấp hối mà tiếp tục chạy.

Cô không biết khi đó rằng hắn chính là người cô đang bỏ trốn.

Có lẽ đó là điều buồn cười nhất của số phận — rằng cô đã tìm thấy điều mình không tìm kiếm ở đúng người mình đang chạy trốn.

Lồng đẹp hơn. Cô tự nhắc lại trong đầu, cố tìm lại cái lý trí sắc bén mà cô vẫn tin là thứ duy nhất bảo vệ được cô. Dù đẹp đến đâu thì vẫn là lồng.

Nhưng rồi một câu hỏi khác len vào: Nếu cái lồng đó không có khóa thì sao?

Tĩnh Hoài chưa bao giờ giữ cô lại. Không một lần. Kể cả những lần cô nói thẳng vào mặt hắn rằng cô không muốn ở đây, hắn không giận, không đe dọa, không dùng quyền lực vương gia để ép buộc. Hắn hỏi. Hắn lắng nghe. Hắn chờ.

Ngay lúc này hắn cũng đang chờ.

Không phải chờ cô mở cửa. Không phải chờ cô chấp nhận hắn. Hắn chỉ đang ở đó, như thể muốn nói rằng: Dù nàng quyết định gì, ta vẫn ở đây.

Ngọc Bích không biết loại người như vậy tồn tại trong đời thực. Cô từng nghĩ đó chỉ là chuyện trong sách, thứ người ta kể để con gái ngoan ngoãn tin vào hôn nhân.

Cô đặt tay lên then cửa.

Dừng lại.

Không phải vì sợ. Mà vì cô cần một khoảnh khắc để hiểu rằng nếu cô mở cửa này, không phải cô đang đầu hàng. Không phải cô đang mất đi bản thân mình. Không phải cô đang chọn lồng thay vì tự do.

Cô đang chọn tin vào một người — điều đáng sợ nhất cô từng làm trong đời, đáng sợ hơn cả đêm bỏ trốn, đáng sợ hơn cả những đòn mưu kế trong nội phủ — vì tin tưởng có nghĩa là có thứ để mất.

Nhưng có lẽ, cô nghĩ, sự tự do thật sự không phải là không có gì để mất. Sự tự do thật sự là được chọn điều mình muốn mang theo.

Cô kéo then cửa.

Tĩnh Hoài ngồi tựa lưng vào cửa, đầu hơi cúi, áo vương bào không một nếp nhăn nhưng tư thế lại rất không vương giả — giống một người bình thường mệt mỏi sau một ngày dài, chọn ngồi xuống sàn vì không còn sức đứng thêm.

Khi cửa mở, hắn không vội đứng dậy. Hắn ngước lên nhìn cô, trong ánh đèn vàng le lói từ phòng cô tràn ra hành lang tối.

Không hỏi gì. Không nói gì.

Ngọc Bích nhìn hắn một lúc. Rồi cô ngồi xuống bên cạnh hắn — trên ngưỡng cửa, một người trong phòng một người ngoài hành lang, như thể cánh cửa vẫn còn đó nhưng nó không còn quan trọng nữa.

"Ta chưa bao giờ nói ra điều đó với ai," cô nói, giọng khẽ.

"Ta biết."

"Và ta vẫn chưa biết câu trả lời."

"Ta cũng không biết," hắn đáp. Trung thực đến mức kỳ lạ. "Nhưng ta nghĩ câu trả lời không cần tìm ra tối nay."

Ngọc Bích nhìn ra hành lang tối, nơi ánh đèn lồng xa xa hắt những vệt sáng uể oải xuống nền đá. Gió đêm luồn qua mái hiên, mát và nhẹ, mang mùi hoa chi lan từ vườn sau vào.

"Hắn đã nghe ta nói rằng ta yêu hắn," cô nói, không nhìn hắn. "Hắn không định nói lại điều gì sao?"

Tĩnh Hoài im lặng một nhịp. Rồi hắn quay sang nhìn cô, và trong đôi mắt đó có thứ gì đó cô thấy từ lâu nhưng chưa bao giờ dám đọc tên.

"Ta sợ nói ra thì nàng sẽ nghĩ đó là một cái lồng khác," hắn nói, giọng thấp. "Nên ta chỉ ở đây."

Ngọc Bích nhìn hắn.

Rồi, rất hiếm hoi, cô cười — không phải nụ cười xã giao sắc sảo của nàng Vương Phi nội phủ, mà là cái cười nhẹ, thật, của một người vừa bỏ xuống thứ gì đó nặng mà không biết.

"Hắn thật ngốc," cô nói.

"Có thể vậy."

"Nhưng..." cô nhìn lại ra hành lang, giọng trở nên khẽ như gió, "...cũng có thể đó chính là lý do ta chưa đi."

Đêm ôm lấy hai người trong im lặng — không phải im lặng trống rỗng mà im lặng của hai người vừa nói ra điều quan trọng nhất và không cần nói thêm gì nữa. Phía xa, tiếng trống canh điểm giờ Hợi vang lên ba tiếng, trầm và đều, tan vào bóng đêm của phủ Vương.

Ngọc Bích không biết mình đã chọn tự do hay đã chọn ở lại.

Có lẽ, lần này, hai điều đó là một.

Hết Chương 20

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 21
← TrướcTiếp →