🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tiếng binh khí vang lên như sấm giữa đêm khuya, xé toạc bầu không khí tĩnh lặng của phủ Vương vốn đang chìm trong bóng tối. Ngọc Bích đứng trên mái hiên, tay trái cầm chặt chiếc quạt gỗ khảm ngọc — vật duy nhất cô mang theo khi chạy trốn khỏi buồng tân hôn — mắt quét nhanh qua sân trong theo dõi từng chuyển động của bọn thích khách đang tràn vào từ ba hướng.

Mười hai người. Cô đã đếm rồi.

Bốn hướng, nhưng hướng Đông Bắc chúng cố tình để trống — bẫy đó, nếu người trong phủ hoảng loạn bỏ chạy sẽ đi vào đúng con đường dẫn ra khu giếng sâu. Cô không hoảng loạn. Cô tính.

"Lui vào trong!" Cô hét xuống với đám thị nữ đang run rẩy ôm cột. "Đừng chạy ra hướng Đông Bắc. Ai chạy ra đó là tự chết!"

Đám gia đinh của phủ Vương — những người chưa từng thực sự gặp mặt tân vương phi — đứng ngẩn ra nhìn người đàn bà trong bộ thường phục màu lam đứng hiên ngang trên mái ngói, ra lệnh như thể cô đã sống ở đây cả đời.

Bọn thích khách dừng lại một nhịp. Cũng đủ để Ngọc Bích xác định vị trí của tên chỉ huy — kẻ đứng ở cạnh bức bình phong đá, ra hiệu bằng tay trái.

Tay trái. Không phải tay phải. Kẻ này quen dùng tay trái để ra lệnh vì tay phải đang giấu vũ khí thứ hai.

Cô ném chiếc quạt về phía bình phong. Không phải để đánh — để làm loạn thị giác. Quạt gỗ rơi xuống vỡ thành ba mảnh, tạo tiếng động lạch cạch lạc điệu, đủ khiến gã chỉ huy giật mình quay đầu đúng một giây.

Một giây đó, ai đó cần tận dụng.

Và người đó xuất hiện.

Tĩnh Hoài đáp xuống sân trong từ bức tường phía Tây như một tảng đá lặng im — không tiếng động, không báo trước, chỉ có cái bóng đổ dài dưới ánh đèn lồng le lói. Chàng chưa kịp thay quần áo, vẫn còn trên người bộ hành phục lấm bụi đường trường, vết máu chưa khô hẳn ở vai trái từ trận đụng độ trước đó. Nhưng mắt chàng sáng — sáng và lạnh như thanh kiếm chàng tuốt ra khỏi vỏ với tiếng rít dài.

Ngọc Bích nhìn thấy chàng.

Chàng nhìn thấy cô.

Không một lời. Không cần.

Cô chỉ tay về phía bình phong đá — hướng tên chỉ huy vừa xoay người. Chàng hiểu ngay, nhích hai bước sang trái để cắt đường lui. Cô tụt xuống mái hiên bằng cách bám vào dây treo đèn lồng, đáp xuống đúng sau lưng tên thứ hai đang định tấn công gia đinh.

Cô không có võ công. Nhưng cô có cái khuỷu tay đúng thời điểm, có cú ngã làm vướng chân, và có đầu óc biết rằng trong lúc hỗn chiến, làm người khác vấp ngã còn hiệu quả hơn đánh thẳng vào mặt.

Tên thích khách vấp. Kiếm hắn rơi. Một gia đinh của phủ Vương — cậu bé tên Phúc Bảo mà Ngọc Bích nhớ tên vì cậu đã dẫn cô ra cổng lúc chiều — lao tới đạp lên bàn tay hắn trước khi hắn kịp nhặt lại.

Tốt. Người của ta.

Chàng đánh như nước lũ — mạnh, nhanh, không ngừng nghỉ. Ba người bị hạ trong chưa đầy thời gian đủ uống một chén trà. Nhưng hai tên ở cánh trái đang vòng ra phía sau, nhắm vào chỗ không có người bảo vệ.

Cô không có cách nào tới đó kịp.

Nhưng chàng cần biết.

"Hai giờ trái!" Cô hét — không phải hướng Đông hay hướng Tây mà là vị trí theo cách người đánh trận dùng mặt trống như mặt đồng hồ — một cách nói mà cô đọc được trong cuốn binh thư cũ trong tủ sách của cha.

Tĩnh Hoài không hỏi cô học đâu. Chàng xoay người ngay lập tức.

Sau này, những người chứng kiến đêm đó sẽ kể lại rằng họ không thể tin vào mắt mình — vương phi mới và vương gia đánh trận như thể đã luyện tập cùng nhau cả năm trời. Một người lo kiếm, một người lo mắt. Một người đánh thẳng, một người bịt góc khuất. Không lần nào cản nhau. Không lần nào bỏ sót.

Mười một người ngã xuống.

Tên thứ mười hai — tên chỉ huy — bỏ chạy về hướng Đông Bắc.

Ngọc Bích mỉm cười lạnh.

"Đừng đuổi," cô nói, giọng bình thản đến kỳ lạ. "Cái giếng đó có lưới sắt."

Chàng nhìn cô. Lần này lâu hơn.

"Nàng giăng lưới từ bao giờ?"

"Lúc ta còn đứng trên mái hiên. Ta nhờ Phúc Bảo thả xuống. Cậu ấy nhanh tay lắm." Cô phủi bụi trên tay, giọng không hề khoe khoang, chỉ đơn giản như kể lại việc đã làm. "Gã đó mà chạy thoát, ta không có cách nào lần ra manh mối. Bắt sống hơn là giết."

Tiếng la hét từ phía giếng vọng lại. Đúng như tính toán.

Kẻ chủ mưu không phải người ngoài.

Ngọc Bích biết điều đó từ đầu — từ cái cách bọn thích khách di chuyển quá thuần thục trong khuôn viên phủ Vương, từ việc chúng biết chính xác buồng nào đang có người, đèn nào đang tắt. Thông tin đó chỉ có thể đến từ bên trong.

Tên chỉ huy bị bắt sống không chịu khai. Nhưng trên cổ hắn có xăm hình một bông hoa trà nhỏ — loại hoa trà chỉ trồng trong một khu vườn duy nhất ở kinh thành.

Vườn nhà họ Hàn.

Hàn Nguyệt — trắc thất của phủ Vương, người đã sống ở đây ba năm trước khi Ngọc Bích về làm vương phi — đứng giữa sân trong, mặt trắng như tờ giấy khi Tĩnh Hoài đặt tên thích khách quỳ xuống trước mặt nàng.

"Ta không biết người này."

"Bông hoa trà trên cổ hắn," Ngọc Bích nói nhẹ nhàng, bước tới từng bước một. "Khu vườn nhà họ Hàn trồng giống hoa trà Vân Nam này. Cả kinh thành chỉ có một nơi. Ta đã kiểm tra sáng nay khi xe hoa đi qua con phố đó."

Hàn Nguyệt ngẩng đầu, mắt bùng lên một tia sắc bén. "Nàng... nàng chỉ mới về phủ chiều nay."

"Đúng. Nhưng ta đã chuẩn bị từ trước khi về." Giọng Ngọc Bích không hề đắc thắng — chỉ bình thản như người kể chuyện cũ. "Ta biết mình sẽ bước vào đâu."

Góc khuất phía sau cổng lớn, một bóng người đứng yên lặng từ lúc nào. Thái hậu — được tin báo từ khi trận chiến vừa bắt đầu và vừa kịp tới chứng kiến phần cuối — nhìn Hàn Nguyệt với ánh mắt mà không ai trong phủ từng thấy bà nhìn ai: thất vọng lẫn lạnh lùng.

"Hàn thị," giọng Thái hậu vang lên, không cần hét mà vẫn khiến cả sân im phắc. "Ta nuôi nàng ba năm trong phủ này. Ta nghĩ nàng là người ta có thể tin."

Hàn Nguyệt cúi đầu xuống, vai run lên. Không phải vì sợ — Ngọc Bích nhìn ra điều đó — mà vì tức, vì tủi, vì tất cả những tính toán bao lâu nay sụp đổ chỉ trong một đêm.

"Thần thiếp chỉ muốn..." Nàng ngẩng lên, nhìn thẳng vào Thái hậu lần đầu tiên. "Thần thiếp đã ở đây ba năm. Ba năm chờ đợi. Và rồi người ta đưa về một người đàn bà xa lạ, đặt lên đầu thần thiếp một ngày..."

"Đó là lễ nghĩa," Thái hậu cắt ngang, giọng không đổi. "Nàng biết từ trước khi bước chân vào đây."

Không còn gì để nói thêm. Người của Thái hậu bước tới. Hàn Nguyệt bị dẫn đi — không khóc, không van, chỉ một lần duy nhất quay lại nhìn Ngọc Bích với ánh mắt không phải thù hận mà là điều gì đó phức tạp hơn, như thể nàng đang thừa nhận một đối thủ xứng tầm.

Ngọc Bích không vui.

Sau khi sân trong dần vãn người, Thái hậu không đi ngay. Bà đứng lại, nhìn Ngọc Bích với ánh mắt mà cô không biết phải gọi là gì — không phải ấm áp, không phải lạnh lùng, mà là sự dò xét của người đang định giá lại điều gì đó mình đã nghĩ mình hiểu rõ.

"Ta nghe nói nàng bỏ trốn tối nay," Thái hậu nói sau một hồi im lặng.

"Dạ." Ngọc Bích không chối. Không có lý do gì để chối trước người đã biết hết.

"Và rồi nàng quay về."

"Dạ."

"Vì sao?"

Ngọc Bích suy nghĩ một chút — không phải vì không biết câu trả lời, mà vì cô muốn nói thật, và sự thật đôi khi cần thời gian để tìm đúng từ.

"Vì đây là nhà của ta rồi," cô nói. "Dù ta có muốn hay không."

Thái hậu nhìn cô thêm một lúc. Rồi bà gật đầu — một cái gật đầu nhỏ, không lớn tiếng, không phán bảo gì thêm. Nhưng trong cái gật đầu đó có điều gì đó Ngọc Bích chưa từng nhận được từ bà: sự thừa nhận.

Bà quay đi.

Đêm đã về khuya. Phủ Vương trở lại yên tĩnh — thứ yên tĩnh sau bão, nặng nề hơn bình thường và có phần khác lạ.

Tĩnh Hoài đứng cạnh bức bình phong đá — cái bức bình phong mà chiếc quạt gỗ của Ngọc Bích đã vỡ bên cạnh đó — nhìn cô đang ngồi trên bậc thềm, tháo bít tất ra kiểm tra vết trầy xước ở gót chân khi tụt xuống từ mái hiên.

"Nàng đau không?"

"Không đáng kể."

Chàng ngồi xuống bên cạnh, không hỏi thêm, chỉ với tay lấy hộp thuốc từ tay người hầu đang đứng gần đó rồi tự tay lau vết thương cho cô — động tác không cầu kỳ, không ngại ngùng, như thể điều này hoàn toàn tự nhiên.

Ngọc Bích nhìn bàn tay chàng. Thô ráp, vết chai cũ chồng lên vết chai mới — bàn tay của người cầm kiếm từ nhỏ.

"Chàng về đúng lúc," cô nói.

"Ta về trễ." Chàng không ngẩng đầu lên. "Lẽ ra ta phải có mặt trước khi nàng phải một mình xử lý."

"Ta không một mình. Ta có Phúc Bảo."

Một nụ cười thoáng qua khóe miệng chàng — lần đầu tiên trong đêm. "Phúc Bảo mười bốn tuổi."

"Và rất nhanh tay."

Chàng buộc xong miếng băng, buông tay ra. Cả hai ngồi yên một lúc, nhìn ra sân trong đang được người hầu dọn dẹp dưới ánh đèn lồng leo lét.

"Nàng đã tính hết từ trước khi ta về," chàng nói, không phải câu hỏi.

"Ta tính từ lúc nhận ra bọn chúng đã ở trong phủ quá lâu mà chưa ra tay. Có nghĩa là chúng đang chờ tín hiệu. Mà tín hiệu chưa đến tức là kẻ ra lệnh còn do dự — hoặc đang chờ ta làm gì đó để có cớ." Ngọc Bích nhìn thẳng vào bóng tối phía trước. "Ta không làm gì. Nên chúng phải ra tay trước khi trời sáng."

"Nàng dụ chúng."

"Ta chờ chúng tự lộ."

Tĩnh Hoài im lặng một lúc khá dài. Rồi chàng nói, giọng thấp hơn, như nói với chính mình hơn là với cô:

"Ta đã lo nàng sẽ không quay về."

Ngọc Bích không trả lời ngay. Gió đêm thổi nhẹ, lay chiếc đèn lồng còn sót lại cuối sân, bóng tối và ánh sáng đan xen trên mặt sân gạch cũ.

"Ta cũng lo vậy," cô thừa nhận, giọng bình thản nhưng thật. "Nhưng ta đã quay về rồi."

Câu đó không phải lời hứa. Không phải lời thề. Chỉ là sự thật của đêm nay — và đêm nay, trong phủ Vương sau trận chiến còn vương mùi khói và tiếng binh khí, sự thật đó đủ rồi.

Phía Đông, bầu trời bắt đầu ửng hồng—

Hết Chương 23

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 24
← TrướcTiếp →