Tôi đi lang thang suốt buổi chiều qua những nơi quen thuộc, không có đích đến cụ thể, chỉ đơn giản muốn nhìn lại một lần nữa những nơi từng gắn liền với cuộc đời mình.
Tôi ghé qua tiệm tạp hoá đầu hẻm, thấy chị Tư vẫn ngồi đó, quạt cho con mèo quen thuộc, tôi bước vào, hỏi mua một gói bột giặt, dùng đúng câu quen thuộc tôi từng nói cách đây nhiều tuần.
"Dạ, con lấy bịch bột giặt loại chị hay bán á chị," tôi nói, cố tìm một chút hy vọng mong manh cuối cùng.
Chị Tư nhìn tôi, đưa hàng, không có bất kỳ dấu hiệu nhận diện nào, hoàn toàn giống một người bán hàng phục vụ một khách lạ ghé qua lần đầu, không còn cả cái sự "quen mặt" mơ hồ tôi từng thấy trong lần chị gọi tôi bằng "em" cách đây rất lâu. Giờ đây, với chị, tôi hoàn toàn là một người mới.
Tôi đi tiếp tới chợ Bà Chiểu, đứng từ xa nhìn gánh bún riêu của mẹ, thấy mẹ đang bận rộn múc bún cho khách, dáng vẻ bình thường, không có gì khác lạ so với mọi ngày. Có một người khách quen hỏi thăm "cô có hai đứa con phải không," mẹ chỉ cười, đáp "dạ, một đứa thôi, thằng con trai," không hề biết mình vừa vô tình xoá bỏ sự tồn tại của tôi khỏi chính câu trả lời của bản thân, một cách tự nhiên, không chút do dự nào. Tôi đứng đó một lúc lâu, không dám lại gần, chỉ lặng lẽ quan sát cuộc sống của mẹ vẫn tiếp diễn êm đềm, dù thiếu vắng tôi trong đó.
Chiều muộn, tôi ghé qua tiệm net, nơi tôi từng làm thêm suốt gần một năm. Chú Tám vẫn ngồi ở quầy, không nhận ra tôi, đối xử như một khách lạ ghé chơi game.
Tôi ngồi xuống một chiếc máy, giả vờ lướt web, tình cờ nghe được cuộc trò chuyện điện thoại của chú Tám với một người quen, nói về việc dạo này công việc kinh doanh của người quen đó, làm nghề sửa máy tính dạo tương tự ông Trác, đã ổn định trở lại, không còn gặp phải những "ca lạ" kỳ quặc như trước đây, những khách hàng tự nhiên biến mất khỏi trí nhớ người thân mà không rõ nguyên nhân.
Tôi ngồi im, nghe trọn cuộc trò chuyện đó, một xác nhận gián tiếp nhưng đủ rõ ràng: chính sách giải phóng bộ nhớ đệm đã thật sự bị vô hiệu hoá. Không còn Người Lưu nào khác phải trải qua nỗi đau mà tôi và ông Trác đã từng gánh chịu nữa.
Tôi ngồi xuống bậc thềm quen thuộc trước tiệm net, lấy cuốn sổ tay ra, viết những dòng cuối cùng dưới ánh đèn đường vàng vọt.
Tôi viết về chị Tư, về mẹ ở gánh bún riêu, về cuộc trò chuyện tình cờ nghe được, về sự xác nhận rằng cái giá mình đã trả không hề vô nghĩa.
Cuối trang, tôi viết dòng chữ cuối cùng, câu nói cửa miệng đã đi cùng tôi suốt cả hành trình dài, giờ đây mang một ý nghĩa hoàn toàn khác so với lần đầu tiên tôi thốt ra nó trước gương, cái đêm chuẩn bị kế hoạch cứu Bảo.
"Lưu lại đã, tính sau."
Lần này, đó không còn là một lời trì hoãn, không còn là một lời tự cho phép hay tự ngăn cản. Đó là một lời chào, gửi lại chính mình, gửi lại cả một hành trình đã đi qua, một cách khép lại câu chuyện bằng đúng những chữ đã mở ra nó.
Tôi ngồi thêm một lúc trên bậc thềm, nhìn dòng người qua lại trên phố, ai cũng bận rộn với cuộc sống riêng của mình, không một ai biết tới sự tồn tại của một cô gái đang ngồi lặng lẽ viết những dòng cuối cùng vào một cuốn sổ tay cũ. Tôi gấp sổ lại, đứng dậy, bước đi giữa dòng người đó, không còn cảm giác cô đơn tuyệt vọng như tôi từng tưởng tượng, mà là một sự bình yên lạ lùng, của một người đã hoàn thành trọn vẹn điều mình cần làm.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 80 →