🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Đặng Gia Bảo, mười bảy tuổi, ngồi xổm trước một chồng thùng carton cũ chất trong góc kho, tay áo xắn cao, mồ hôi lấm tấm trên trán vì cả buổi chiều dọn dẹp giúp mẹ chuẩn bị chuyển sang căn nhà mới, gần trường cấp ba nơi cậu sắp bước vào năm cuối.

Căn nhà thuê cũ, nơi gia đình cậu đã sống suốt nhiều năm, giờ chuẩn bị trả lại chủ, và mẹ cậu, sau nhiều năm dành dụm, cuối cùng cũng mua được một căn nhà nhỏ, không lớn nhưng là của riêng, không còn phải lo chuyện tiền thuê mỗi tháng nữa. Mẹ vẫn bán bún riêu ở chợ Bà Chiểu, tóc đã điểm bạc nhiều hơn, nhưng vẫn dậy sớm mỗi ngày với đúng nhịp độ quen thuộc suốt bao năm qua, chỉ có điều giờ đây, gánh hàng nhỏ đã có thêm một người phụ, một người cháu họ xa mẹ nhận vào giúp việc.

Nhà chỉ có hai mẹ con. Bảo đã quen với điều đó từ lâu, không còn thắc mắc, không còn cảm giác thiếu vắng điều gì, cuộc sống của cậu vẫn trọn vẹn theo cách riêng của nó, trường lớp, bạn bè, đội bóng đá cậu vẫn chơi mỗi cuối tuần.

Bảo mở từng thùng, phân loại đồ giữ lại và đồ bỏ đi, phần lớn là sách vở cũ, quần áo đã chật, vài món đồ chơi từ hồi còn nhỏ mẹ vẫn giữ lại vì tiếc.

Cậu mở một thùng nằm sâu trong góc, bụi phủ dày, có vẻ như đã không ai động tới từ rất lâu. Bên trong, ngoài vài cuốn tập cũ, có một cuốn sổ tay bìa da màu nâu, đã sờn góc, khoá kim loại nhỏ đã gỉ sét, không còn khoá được nữa.

Bảo cầm cuốn sổ lên, lật qua vài trang, thấy chữ viết tay kín đặc, nét chữ con gái, không phải của mẹ. Cậu không nhớ mình từng thấy cuốn sổ này bao giờ, cũng không chắc nó là của ai, có thể là đồ cũ của một người thuê nhà trước, hoặc một món đồ nào đó lẫn vào từ rất lâu. Cậu định gọi mẹ ra hỏi, nhưng mẹ đang bận đóng gói đồ đạc ở gian bếp, tiếng dọn dẹp lách cách vọng ra từ xa, cậu ngại làm phiền nên thôi, tự mình lật xem trước.

Cậu đưa tay lên gãi cổ tay, chạm phải chiếc đồng hồ Casio cũ vẫn đeo hàng ngày, mặt kính trầy xước, kim giờ chạy lệch mười một phút mà cậu chưa bao giờ mang đi sửa, dù không nhớ rõ vì sao mình lại thích đeo một chiếc đồng hồ cũ kỹ, lỗi thời tới vậy, chỉ biết cảm giác đeo nó trên tay khiến cậu thấy quen thuộc, như một phần không thể thiếu của bản thân.

Bảo ngồi xuống nền nhà kho, ánh sáng chiều muộn xuyên qua ô cửa sổ nhỏ phủ đầy bụi, chiếu một vệt sáng dài lên trang giấy đầu tiên cậu lật ra.

Cậu đọc dòng chữ đầu tiên, một câu ngắn, kể về một đêm mười bốn tháng ba nào đó, về một tin nhắn, về một cái app tên LƯU cậu chưa từng nghe qua.

Cậu đọc tiếp, chưa hiểu hết câu chuyện đang kể về điều gì, không nhận ra bất cứ cái tên nào được nhắc tới, không có cảm giác quen thuộc nào trỗi dậy khi đọc tới tên "Bảo" xuất hiện nhiều lần trong những trang đầu. Cậu nghĩ chắc đó chỉ là trùng tên, một cái tên phổ biến, không có gì lạ khi một câu chuyện nào đó cũng có một nhân vật trùng tên với mình.

Nhưng có một điều gì đó, một cảm giác mơ hồ, khó gọi tên, khiến cậu không thể đặt cuốn sổ xuống ngay được. Có lẽ là giọng văn, vừa lạnh lùng vừa ấm áp, vừa sợ hãi vừa can đảm. Có lẽ là cách người viết nhắc đi nhắc lại một câu, "Lưu lại đã, tính sau," như một điệp khúc xuyên suốt cả cuốn sổ.

Cậu ngồi đó, giữa đống thùng carton ngổn ngang, ánh nắng chiều dần tắt bên ngoài ô cửa sổ nhỏ, đọc hết trang đầu tiên, rồi không đặt cuốn sổ xuống như đã định.

Từ gian bếp, tiếng mẹ vọng ra, hỏi cậu tìm thấy gì hay không, có cần phụ dọn thêm thùng nào nữa không. Bảo định trả lời, định mang cuốn sổ ra hỏi mẹ xem có biết nó là của ai không, nhưng rồi lại thôi, chỉ đáp vọng lại một câu "dạ con dọn gần xong rồi mẹ, mẹ cứ làm việc mẹ đi," giọng cậu tự nhiên, không chút gượng gạo, như một quyết định cậu thậm chí không kịp nhận ra mình vừa đưa ra.

Cậu lật sang trang kế tiếp, ánh đèn kho vừa được ai đó bật lên đâu đó ngoài hành lang, hắt một vệt sáng vàng nhạt qua khe cửa, đủ để cậu đọc tiếp trong lúc trời bên ngoài đang chuyển dần sang tối.

Hết Chương 80

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Bạn đã đọc hết truyện ✨

← TrướcHết truyện