Sáng hôm sau, tôi thức dậy sớm như mọi ngày, cơ thể vẫn hoạt động bình thường, đói bụng, buồn ngủ, mọi cảm giác sinh lý vẫn còn nguyên vẹn. Tôi bước ra khỏi phòng, xuống nhà, chuẩn bị đối diện với điều mình đã biết trước sẽ xảy ra.
Mẹ đang ở trong bếp, dọn mâm cơm sáng như thường lệ. Tôi đứng ở cửa bếp, quan sát, thấy mẹ lấy ra ba cái chén, ba đôi đũa, đúng số lượng cho ba người trong nhà, một thói quen đã ăn sâu vào tay chân mẹ qua nhiều năm.
Nhưng rồi, mẹ dừng lại, nhìn xuống mâm cơm, gương mặt thoáng qua một sự bối rối nhẹ. Bà đếm lại số chén, rồi cất bớt một cái vào tủ, như thể một phần bản năng nào đó vừa điều chỉnh lại theo một thực tế mới mà ý thức của bà chưa kịp nhận ra.
Tôi đứng đó, nhìn cảnh tượng đó diễn ra ngay trước mắt mình, cảm giác không phải là nỗi đau dữ dội tôi từng tưởng tượng, mà là một sự trống rỗng lặng lẽ, sâu thẳm, khó gọi tên.
Bảo bước xuống, đeo chiếc đồng hồ Casio trên cổ tay, ngồi vào bàn ăn, bắt đầu ăn sáng bình thường. Nó không nhìn thấy tôi, không phải vì tôi vô hình theo nghĩa vật lý, mà vì ánh mắt nó, khi lướt qua chỗ tôi đang đứng, không có bất kỳ sự dừng lại, sự nhận diện nào, giống như đang nhìn một khoảng không trống trải bình thường trong căn bếp quen thuộc.
Tôi bước lại gần bàn ăn, ngồi xuống chiếc ghế tôi vẫn ngồi mỗi sáng. Không ai phản ứng gì, không ai nhìn tôi, không ai hỏi tôi có ăn sáng không.
Mẹ dọn mâm, ngồi xuống, bắt đầu ăn cùng Bảo, hai mẹ con trò chuyện bình thường về việc hôm nay Bảo có buổi tập bóng đá, về việc mẹ định ghé chợ mua thêm ít đồ.
Tôi ngồi đó, giữa họ, một sự hiện diện không ai nhận ra, lắng nghe cuộc trò chuyện của hai người thân yêu nhất đời mình như một khán giả vô hình trong chính ngôi nhà của mình.
Giữa bữa ăn, mẹ bỗng dừng lại, nhìn quanh phòng, một thoáng bối rối hiện lên trên gương mặt.
"Ủa, hình như còn thiếu gì đó," mẹ lẩm bẩm, đứng dậy, đi vào phòng tôi, đứng ở cửa nhìn vào, thấy cuốn sổ tay nằm mở trên bàn, chiếc túi xách quen thuộc treo trên ghế.
"Của ai vậy con?" Mẹ hỏi vọng ra, giọng ngạc nhiên, hướng câu hỏi về phía Bảo.
Bảo bước lại, nhìn vào phòng, nhún vai. "Con không biết, chắc đồ ai để quên hồi nào đó."
Tôi đứng sau lưng cả hai người, nhìn vào căn phòng của chính mình, giờ đây trở thành một căn phòng lạ với chính những người thân của tôi, chứa đựng đồ đạc của một người không ai trong nhà này còn nhận ra.
Mẹ đứng giữa phòng, nhìn quanh một lượt, rồi bước ra ngoài, gọi vọng vào khoảng không như đang thử một linh cảm mơ hồ nào đó vừa lướt qua: "Có ai ở đây không?"
Không có tiếng trả lời nào vang lên, dù tôi đang đứng ngay đó, ngay cạnh bà, chỉ cách một cánh tay, hét lên trong lòng những lời tôi không thể nào khiến bà nghe thấy được nữa.
Buổi chiều, tôi lần theo một con đường quen thuộc, tìm tới phòng trọ của An. Cửa mở, tôi bước vào, thấy An đang ngồi vẽ, bức tranh phong cảnh con hẻm treo ngay trên tường, đúng bức tranh tôi từng thấy ở buổi triển lãm. An ngồi đó, tay vô thức vẽ nguệch ngoạc lên mu bàn tay những đường lằng nhằng quen thuộc, mắt nhìn lên bức tranh, chau mày, như đang cố nhớ ra điều gì đó đã trôi tuột khỏi tầm với.
"Kỳ ghê, sao tự nhiên thấy bức này thiêu thiếu cái gì đó," An lẩm bẩm một mình, không biết có ai đang đứng ngay sau lưng nghe thấy câu nói đó. Tôi đứng lặng nhìn nó, nhìn cái cách nó cứ ngồi tần ngần trước bức tranh, cảm nhận một sự trống vắng nó không tài nào gọi tên được, và tôi hiểu, đây có lẽ là điều gần nhất với một lời tưởng nhớ mà tôi còn có thể nhận được từ người bạn thân nhất đời mình.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 79 →