Đêm đó, sau khi cả nhà đã ngủ say, tôi ngồi một mình trong phòng, cửa khép kín, đèn bàn vặn xuống mức nhỏ nhất, chỉ đủ sáng để tôi nhìn rõ màn hình điện thoại trong tay.
Tôi đã dành cả buổi tối để viết những trang cuối cùng vào cuốn sổ tay, không phải một lời từ biệt bi luỵ, mà là những dòng ghi chép bình thản, kể lại toàn bộ những gì tôi đã học được, đã trải qua, đã yêu thương suốt hai mươi năm cuộc đời và đặc biệt là suốt hành trình kỳ lạ mấy tháng vừa qua. Tôi viết cho mẹ, viết cho Bảo, viết cho An, mỗi người một đoạn ngắn, không cầu mong họ sẽ đọc được, chỉ đơn giản muốn những lời đó tồn tại ở đâu đó, dưới một hình dạng nào đó, ngay cả khi chính tôi không còn ai nhận ra để mà trao gửi trực tiếp.
Tôi khép cuốn sổ lại lần cuối, đặt nó vào giữa ngăn kéo, ngay ngắn, dễ nhìn thấy, không giấu kín như những tuần đầu tiên đầy sợ hãi.
Tôi mở app LƯU, tìm tới nút Load quen thuộc, cái nút tôi đã chạm vào không biết bao nhiêu lần kể từ đêm mười bốn tháng ba, lần đầu tiên trong hoảng loạn tuyệt đối, và giờ đây, lần cuối cùng, trong một sự bình thản kỳ lạ tôi chưa từng nghĩ mình có thể đạt được trước một quyết định lớn lao tới vậy.
Tôi không đặt Điểm Lưu cho ngày hôm nay. Tôi chỉ đơn giản chạm vào nút Load, một hành động tôi biết chắc sẽ đẩy bộ đếm của mình vượt qua những con số cuối cùng còn lại, không phải để sửa chữa điều gì, không phải để cứu ai khỏi một biến cố cụ thể, mà đơn thuần là một sự tự nguyện buông tay hoàn toàn.
Màn hình sáng lên, hiển thị dòng chữ quen thuộc: "Xác nhận Load?"
Tôi nhìn dòng chữ đó một lúc lâu, nghĩ tới mẹ đang ngủ say ở phòng bên, tới Bảo với chiếc đồng hồ Casio giờ đã nằm trên cổ tay nó, tới An với bức tranh treo trong phòng triển lãm, tới ông Trác ngồi lặng lẽ ở góc hẻm quen thuộc.
Tôi chạm vào nút xác nhận.
Không có tiếng động lớn, không có ánh sáng chói loà, không có bất cứ hiệu ứng kịch tính nào như trong những bộ phim tôi từng xem. Chỉ có một cảm giác rất nhẹ, rất khẽ, lan ra từ giữa ngực, giống như tiếng "tách" của một cuốn sổ được gấp lại lần cuối, một sự đóng lại êm ái, không đau đớn, không dữ dội.
Tôi nhìn xuống màn hình điện thoại trong tay. Những dòng chữ trên đó bắt đầu nhạt dần, từng chữ một, như mực gặp nước, loang ra rồi biến mất, để lại một màn hình trắng trơn, sạch sẽ, không một dấu vết nào của lịch sử dài đằng đẵng tôi đã trải qua.
Ánh sáng trong phòng cũng dịu đi theo một nhịp điệu tương tự, không phải tắt hẳn, chỉ mờ dần, như thể chính căn phòng cũng đang lặng lẽ đồng hành cùng tôi trong khoảnh khắc chuyển giao này.
Tôi đặt tay lên ngực, cảm nhận nhịp tim mình vẫn đập đều đặn, vẫn sống, vẫn thở, không có gì thay đổi về mặt thể xác. Nhưng tôi biết, sâu bên trong, một điều gì đó đã vĩnh viễn khác đi, một cánh cửa đã đóng lại, không phải cho riêng tôi, mà cho tất cả những người tôi chưa từng gặp, những Người Lưu đang ở đâu đó ngoài kia, giờ đây sẽ không còn phải trải qua nỗi đau mà tôi và ông Trác đã từng nếm trải.
Tôi ngồi im trong bóng tối nhạt nhoà đó, chờ đợi, không biết chính xác điều gì sẽ xảy ra tiếp theo, chỉ biết rằng từ giây phút này, tôi đã bước qua một ranh giới không thể quay lại.
Không có gì thay đổi trong căn phòng, ít nhất là những gì tôi có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Chiếc bàn học vẫn ở đó, cuốn sổ tay vẫn nằm trong ngăn kéo, chiếc giường vẫn trải drap màu xanh dương nhạt tôi vẫn dùng suốt nhiều năm nay. Nhưng tôi cảm nhận được, bằng một giác quan nào đó không tên, rằng mối dây liên kết vô hình từng gắn tôi với thế giới xung quanh, thứ khiến người khác nhớ ra mình khi nhìn thấy mình, đã lặng lẽ đứt lìa, êm ái tới mức gần như không thể nhận ra nếu không phải chính tôi, người duy nhất còn giữ nguyên vẹn mọi ký ức, đang ngồi đây cảm nhận trọn vẹn khoảnh khắc chuyển giao này.
Tôi ngồi thêm một lúc, rồi đứng dậy, bước lại gần cửa sổ, nhìn ra con hẻm tối om bên ngoài, tự hỏi liệu từ giây phút này, khi tôi bước ra khỏi căn phòng, thế giới sẽ đón nhận tôi theo cách nào.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 78 →