Sáng thứ bảy, tôi dậy sớm, thấy mẹ đã nghỉ bán một hôm, hiếm hoi lắm mẹ mới cho phép mình một ngày nghỉ trọn vẹn, nói muốn ở nhà nấu một bữa ăn đàng hoàng cho cả nhà.
Tôi phụ mẹ đi chợ, chọn mua đủ loại rau củ tươi ngon, một con gà ta để nấu món gà kho gừng cả nhà thích, thêm ít tôm để làm món canh chua.
Bảo cũng dậy sớm hơn thường lệ, có lẽ vì ngửi thấy không khí đặc biệt của một ngày cuối tuần khác hẳn mọi khi, tình nguyện phụ mẹ nhặt rau, dù tay chân có phần vụng về.
Cả buổi sáng trôi qua trong không khí bận rộn nhưng ấm áp, tiếng dao thớt, tiếng xào nấu, tiếng cười đùa xen lẫn nhau trong gian bếp nhỏ. Tôi đứng cạnh mẹ, học cách mẹ nêm nếm từng món ăn chỉ bằng cách nếm thử chứ không cần công thức cụ thể, một kỹ năng mẹ đã tích luỹ qua hàng chục năm nấu ăn cho gia đình, cố ghi nhớ từng động tác nhỏ như thể đang học một bài học cuối cùng mẹ truyền lại.
Tới trưa, mâm cơm được bày ra đầy đủ, gà kho gừng thơm phức, canh chua tôm nóng hổi, rau muống xào tỏi, tất cả những món ăn quen thuộc nhưng hôm nay tôi cảm nhận chúng ngon hơn bao giờ hết, có lẽ vì tôi đang ăn chúng với một sự trân trọng khác hẳn mọi ngày.
"Ăn ngon quá mẹ ơi," Bảo vừa ăn vừa khen, và mẹ cười rạng rỡ, một nụ cười hài lòng của người phụ nữ đã dành cả buổi sáng nấu nướng cho gia đình mình.
Giữa bữa ăn, tôi lén tháo chiếc đồng hồ Casio cũ của ba ra khỏi cổ tay, cầm trong lòng bàn tay một lúc, nhìn kim giờ vẫn chạy lệch mười một phút quen thuộc.
"Bảo nè," tôi gọi, đưa chiếc đồng hồ cho nó. "Chị cho em mượn cái này vài hôm, đeo thử coi, chị thấy dạo này em thích mấy món đồ cổ điển lắm mà."
Bảo ngạc nhiên, cầm lấy chiếc đồng hồ, ngắm nghía. "Cái này của ba hồi xưa hả chị? Chị giữ kỹ vậy mà cho em mượn thiệt hả?"
"Ừ, đeo thử đi, chị nghĩ ba chắc cũng vui nếu thấy em đeo nó," tôi nói, cố giữ giọng nhẹ nhàng, dù trong lòng đang nặng trĩu một ý nghĩa sâu xa hơn nhiều so với những gì tôi vừa nói ra.
Bảo đeo chiếc đồng hồ vào cổ tay, ngắm nghía với vẻ thích thú, không hề biết đây không đơn thuần là một lần "cho mượn," mà là một cách tôi lặng lẽ trao lại kỷ vật cuối cùng của ba cho người xứng đáng giữ nó tiếp theo. Nó giơ tay lên khoe với mẹ, mẹ nhìn qua, gật gù khen đẹp, hoàn toàn không biết đây là khoảnh khắc một sợi dây nối liền ba thế hệ vừa được âm thầm chuyển giao ngay trên bàn ăn gia đình.
Sau bữa cơm, cả nhà ra hàng hiên trước nhà chụp ảnh chung, mẹ đứng giữa, tôi và Bảo đứng hai bên, nhờ hàng xóm chụp giúp bằng điện thoại của mẹ.
"Để dành, mai mốt coi lại vui," mẹ nói, xem lại tấm ảnh vừa chụp, cười tươi.
Tôi nhìn tấm ảnh trên màn hình điện thoại mẹ, ba gương mặt cười rạng rỡ, một khoảnh khắc bình dị nhưng trọn vẹn. Tôi mỉm cười theo, trong lòng biết rõ, đây có thể là tấm ảnh cuối cùng còn có mặt tôi mà ai đó trong gia đình này còn nhận ra, còn nhớ được ý nghĩa thật sự của nụ cười trong đó.
Buổi chiều, tôi nằm dài trên võng mắc ở hàng hiên, nghe tiếng mẹ lau dọn trong nhà, tiếng Bảo mở nhạc nghêu ngao hát theo trong phòng, những âm thanh bình thường tới mức tầm thường mà giờ đây tôi trân quý hơn bất cứ điều gì khác trên đời. Tôi khép mắt lại, để cho từng âm thanh, từng mùi hương quen thuộc của căn nhà nhỏ này thấm sâu vào từng giác quan, cố lưu giữ trọn vẹn cảm giác của một buổi chiều bình yên cuối cùng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 77 →