Tối đó, tôi ngồi vào đúng chiếc bàn học nơi mọi chuyện của cuốn sổ tay này bắt đầu, nơi tôi đã viết những dòng chữ đầu tiên trong cơn hoảng loạn cách đây nhiều tuần. Đèn bàn toả ánh sáng vàng nhạt quen thuộc, căn phòng yên tĩnh, cả nhà đã chìm vào giấc ngủ.
Tôi mở app LƯU, ngồi nhìn giao diện quen thuộc một lúc lâu trước khi bắt đầu gõ.
"Tôi cần xác nhận lại toàn bộ thông tin trước khi đưa ra quyết định cuối cùng," tôi gõ, tay run nhẹ nhưng giọng gõ phím vẫn giữ được sự kiên định.
SUPPORT phản hồi ngay: "Đã sẵn sàng. Vui lòng đặt câu hỏi."
Tôi hỏi từng câu một, chậm rãi, cẩn thận, như đang thực hiện một thủ tục pháp lý quan trọng nhất đời mình.
"Nếu tôi thực hiện lượt Load cuối cùng để đẩy bộ đếm chạm 100 một cách tự nguyện, tôi có chết không?"
"Không. Tài khoản không bị xoá khỏi hệ thống vật lý. Cơ thể và ý thức của người dùng tiếp tục tồn tại bình thường."
"Em trai tôi, Đặng Gia Bảo, có bị ảnh hưởng gì về mặt thể chất không?"
"Không có ảnh hưởng thể chất nào được ghi nhận đối với các cá nhân liên quan tới tài khoản này, ngoài việc mất khả năng ghi nhớ về tài khoản."
"Sau khi tôi thực hiện, chính sách giải phóng bộ nhớ đệm có chắc chắn bị vô hiệu hoá cho tất cả Người Lưu khác không?"
"Xác nhận. Bản vá sẽ được kích hoạt ngay khi tín hiệu buông tay toàn phần được ghi nhận, áp dụng cho toàn bộ tài khoản Người Lưu đang hoạt động, không có ngoại lệ."
Tôi ngồi đọc lại từng câu trả lời, cố tìm một kẽ hở, một điều gì đó có thể khiến tôi thay đổi ý định, nhưng mọi câu trả lời đều nhất quán, rõ ràng, không để lại chỗ trống nào cho hy vọng về một con đường khác dễ dàng hơn. Tôi hỏi thêm vài câu vòng vo, cố tìm xem có phương án nào chỉ đánh đổi một phần, không cần trọn vẹn tới mức tuyệt đối, nhưng SUPPORT luôn trả lời bằng cùng một logic: chính sách chỉ được vô hiệu hoá khi tín hiệu buông tay là toàn phần, không có mức độ trung gian nào được hệ thống công nhận.
"Có cách nào đảo ngược quyết định sau khi đã thực hiện không?" Tôi hỏi, câu hỏi cuối cùng, biết trước câu trả lời nhưng vẫn cần nghe nó được xác nhận một lần nữa.
"Không. Đây là một hành động không thể đảo ngược."
Tôi ngồi im rất lâu sau câu trả lời đó, tay đặt lên bàn phím nhưng không gõ thêm gì nữa. Căn phòng như đang giữ hơi thở cùng tôi, chờ đợi quyết định cuối cùng.
Cuối cùng, tôi gõ, không phải một câu hỏi, mà một dòng xác nhận: "Tôi đã hiểu rõ toàn bộ hậu quả. Tôi sẵn sàng."
SUPPORT phản hồi, và lần này, câu trả lời dài hơn bình thường một chút, dù vẫn giữ nguyên cú pháp kỹ thuật khô khan: "Xác nhận đã ghi nhận. Có hiệu lực sau lần Load kế tiếp được thực hiện với mục đích tương ứng. Người dùng có thể huỷ xác nhận bất cứ lúc nào trước khi lần Load đó diễn ra."
Tôi đọc dòng cuối cùng đó, cảm nhận một sự nhẹ nhõm kỳ lạ len vào giữa nỗi sợ hãi đang bao trùm. Ít nhất, tôi vẫn còn một khoảng thời gian, dù ngắn ngủi, để chuẩn bị, để sống trọn vẹn những ngày cuối cùng còn được nhớ tới.
Tôi tắt màn hình, gấp cuốn sổ tay lại, nhưng lần này, tôi không khoá ngăn kéo như mọi lần. Tôi đặt cuốn sổ vào đó, để ngỏ, như một cách chuẩn bị cho việc ai đó, một ngày nào đó, có thể tìm thấy nó mà không cần một mã số bí mật nào cả.
Tôi ngồi lại thêm một lúc trong bóng tối, nhìn ra cửa sổ nơi ánh trăng khuya hắt vào một vệt sáng mờ nhạt trên sàn nhà. Tôi nghĩ tới toàn bộ hành trình đã qua, từ đêm mười bốn tháng ba cho tới đêm nay, một chặng đường dài đầy mất mát nhưng cũng đầy những bài học tôi không bao giờ có thể học được theo bất kỳ cách nào khác. Tôi không hối hận về quyết định vừa xác nhận, chỉ cảm thấy một nỗi buồn sâu lắng, lặng lẽ, của một người đang chuẩn bị bước vào chương cuối cùng của câu chuyện đời mình theo đúng cách mình đã chọn.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 76 →