Nam về tới phòng trọ gần mười giờ đêm, đầu óc vẫn còn quay cuồng với khoảnh khắc đũa run của Uyên và bước chân vội của Hạ. Anh không buồn ngủ, ngồi vào bàn, bật đèn bàn, mở laptop, tự nhủ chỉ kiểm tra sổ sách một chút rồi đi ngủ, nhưng biết rõ mình sẽ ngồi lâu hơn thế.
Anh mở lại file Excel, thêm dòng ghi chú mới cho giao dịch tối nay, rồi lần ngược lịch sử chuyển khoản của quỹ nhóm suốt hai năm qua, lần này tìm một thứ cụ thể hơn: những khoản tiền Uyên từng chuyển riêng, ngoài quỹ chung, cho từng người trong nhóm. Vì đứng đầu quỹ, Nam có quyền xem lịch sử đầy đủ hơn người khác, việc anh chưa từng lạm dụng cho tới đêm nay.
Phần lớn các khoản đều nhỏ, vài trăm nghìn, thường đi kèm ghi chú rõ ràng như "ăn sinh nhật", "góp quà", những khoản hợp lý của một người bạn hào phóng. Nhưng có một khoản, từ bốn tháng trước, khiến Nam dừng tay: hai triệu năm trăm nghìn, chuyển từ tài khoản Uyên sang một số tài khoản không nằm trong nhóm quỹ chung, không có ghi chú, chỉ có một dãy số ngân hàng lạ. Anh phóng to màn hình, nhìn kỹ thời điểm giao dịch, đúng vào một buổi tối giữa tuần, giờ giấc lạ, không trùng bất kỳ dịp gì Nam nhớ ra được trong trí nhớ của mình về nhóm.
Anh không có cách nào biết chắc số tài khoản đó là của ai chỉ bằng những gì đang có trong tay, nhưng bản năng nghề nghiệp mách bảo anh một điều: một giao dịch không ghi chú, không nằm trong luồng tiền bình thường của quỹ, luôn là dấu hiệu đầu tiên của một khoản tiền người ta không muốn ai truy ra.
Anh gõ số tài khoản vào ô ghi chú riêng, định bụng sẽ hỏi thẳng Uyên vào một lúc nào đó thích hợp hơn, không phải qua tin nhắn, không phải ngay sau một buổi tối căng thẳng như hôm nay.
Điện thoại rung, một tin nhắn từ Lâm gửi vào nhóm chat chung, hỏi mọi người có ai biết Hạ về tới nhà an toàn chưa, có vẻ lo lắng thật lòng. Tùng trả lời ngay, nói đã nhắn riêng, Hạ báo về tới rồi, chỉ mệt thôi, không có gì.
Nam đọc tin nhắn, rồi gõ vào ô soạn tin riêng cho Uyên, ngón tay lưỡng lự trên bàn phím. Anh gõ một câu, xoá đi. Gõ câu khác, xoá đi. Lần thứ ba, anh gõ:
Ê, hồi nãy ở quán, mày ổn không?
Rồi cũng xoá luôn câu đó, cảm thấy nó vừa tọc mạch vừa vô nghĩa, không đủ để hỏi ra điều anh thật sự muốn biết, mà lại quá nhiều để chỉ là một câu hỏi thăm bình thường. Cuối cùng anh chỉ gõ một dòng ngắn gọn nhất có thể, thứ duy nhất anh chắc chắn không làm ai tổn thương thêm.
Ngủ ngon nha.
Gửi đi, không đợi trả lời, anh tắt màn hình điện thoại, đặt úp xuống bàn.
Anh ngồi lại một lúc trong ánh đèn bàn vàng nhạt, nhìn ra cửa sổ, con hẻm bên ngoài đã vắng người, chỉ còn tiếng chó sủa xa xa và tiếng quạt máy nhà hàng xóm chạy đều đều. Anh nghĩ tới ba giao dịch ma đã xảy ra, ba con số, ba địa điểm, ba lần đúng tuyệt đối. Anh nghĩ tới cuốn sổ cũ của bà Tư, dòng chữ lem mực anh từng thấy hôm Chủ nhật. Anh nghĩ tới câu nói của ông Hai: "Đa phần đúng."
Không phải tất cả. Đa phần. Nghĩa là có những lần bà Tư ghi trước mà không đúng, hoặc đúng theo một cách khác không ai kịp nhận ra. Nam tự hỏi liệu cái app này có giống vậy không, có phải mọi giao dịch ma đều dẫn tới một bí mật vỡ ra, hay chỉ là anh đang tự nối những chấm rời rạc lại với nhau vì đầu óc con người vốn có thói quen tìm kiếm khuôn mẫu ngay cả khi không có khuôn mẫu nào thật sự tồn tại.
Anh tắt đèn bàn, căn phòng chìm vào bóng tối, chỉ còn ánh sáng yếu ớt hắt từ ngọn đèn đường ngoài hẻm len qua khe rèm cửa. Trước khi thiếp đi, câu hỏi cuối cùng còn sót lại trong đầu Nam không phải là "chuyện gì đang xảy ra giữa Uyên và Tùng", mà là một câu hỏi khác, lạnh hơn nhiều: nếu cái app này thật sự biết trước, thì nó còn biết trước những gì nữa mà chưa ai trong bọn họ kịp nhìn thấy.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 10 →