🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Thứ Sáu, đúng như lời Uyên nói, không ai chủ động né được. Tùng nhắn vào nhóm chiều hôm đó, rủ cả bọn ăn mừng Hạ chính thức được nhận làm trưởng ca ở trung tâm thương mại, một tin vui nho nhỏ giữa những ngày Hạ vẫn hay im ắng hơn mọi người trong nhóm. Địa điểm Tùng chọn, không hề biết gì về giao dịch ma, chính là Quán Lẩu Cá Kèo Cô Sáu.

Bảy giờ tối, cả năm người có mặt, ngồi quanh nồi lẩu đang sôi, hơi nước bốc lên nghi ngút giữa tiết trời tháng Ba oi bức. Quán đông, tiếng người nói chuyện, tiếng và chạm ly, tiếng nhạc xưa phát ra từ cái loa cũ kê góc quán, tất cả hoà vào nhau thành một thứ ồn ào quen thuộc của quán nhậu bình dân Sài Gòn. Bàn ghế nhựa thấp, khăn giấy để trong hộp inox móp một góc, cô chủ quán bưng ra thêm đĩa rau muống chẻ còn đọng nước, giọng rao món quen thuộc pha chút Nam Bộ đặc sệt.

"Chúc mừng Hạ nha," Tùng nâng ly trước, giọng hào hứng thật lòng. "Trưởng ca gì đó nghe oai à nghen, mai mốt tụi tao xin việc mày lo giùm."

Cả bàn cười, Hạ cũng cười theo, nụ cười có vẻ nhẹ nhõm hơn những lần gần đây, như thể cô đang cố gắng thật sự tận hưởng buổi tối này, tạm gác lại điều gì đó vẫn đè nặng trong lòng.

Nam ngồi cạnh Lâm, thỉnh thoảng liếc đồng hồ, tim đập nhanh hơn bình thường mỗi khi kim giờ tiến gần bảy giờ. Nhưng bảy giờ trôi qua, không có gì đặc biệt xảy ra ngoài việc gọi thêm vài đĩa rau, thêm mấy chai bia. Có lẽ lần này khác, Nam nghĩ, có lẽ dự đoán chỉ đúng về địa điểm và giờ giấc, không nhất thiết đúng cả về việc có chuyện gì xảy ra.

Anh nghĩ vậy cho tới khi câu chuyện xoay quanh chủ đề "nợ nần thời sinh viên", một chủ đề vô hại ai đó khơi ra để cười cợt về những ngày còn nghèo khó. Tùng, đang phấn khích vì vài chai bia, buột miệng một câu đùa, không ác ý, chỉ là bản tính hay nói vui của anh.

"Ê nói mới nhớ, hồi đó tao còn nợ ân tình đứa nào đó một khoản, chưa biết trả sao à nghen," Tùng cười lớn, đưa mắt nhìn quanh bàn như đang trêu chọc chung chung. "Có khi nào tự dưng một bữa có đứa nhắc lại vụ đó không ta?"

Câu nói bâng quơ, kiểu chỉ để lấp một khoảng lặng giữa câu chuyện, nhưng Nam, đang ngồi đối diện, nhìn thấy rõ Uyên sững lại một giây, tay đang gắp miếng cá kèo khựng giữa chừng, đũa run nhẹ trước khi cô kịp lấy lại bình tĩnh, cười theo cho có, gắp miếng cá bỏ vào chén mình.

Chỉ một giây thôi, nhưng đủ để không chỉ Nam nhận ra. Hạ, đang ngồi cạnh Uyên, cũng liếc sang, ánh mắt thoáng qua rồi quay đi thật nhanh, như thể vừa chạm phải thứ gì không nên nhìn lâu.

Không khí bàn ăn, dù không ai nói ra, đột nhiên chùng xuống một nhịp, như một sợi dây đàn vừa bị ai đó gảy sai nốt, âm thanh lạc đi trong một khoảnh khắc rồi mọi người cố gắng kéo lại nhịp cũ bằng cách nói to hơn, cười lớn hơn về chuyện khác.

Hạ, người vừa mới còn cười rất tươi vì tin vui của mình, bỗng dưng đặt đũa xuống, nói mình hơi mệt, xin phép về sớm. Cả nhóm ngạc nhiên, hỏi có sao không, cô chỉ lắc đầu, nói chắc do làm ca dài mấy hôm nay, cần nghỉ sớm.

"Để tao chở mày về," Lâm định đứng dậy, nhưng Hạ đã lắc đầu nhanh, nói mình gọi xe được rồi, không cần phiền ai.

Cô đứng dậy, cúi chào mọi người, bước ra khỏi quán giữa ánh đèn vàng hắt xuống từ mấy bóng đèn treo lủng lẳng trên đầu, dáng đi nhanh, vai hơi khom xuống như đang cố thu nhỏ mình lại giữa đám đông thực khách vẫn còn ồn ào phía sau.

Nam nhìn theo bóng Hạ khuất sau cánh cửa kính, rồi quay lại bàn, thấy Uyên đang cúi xuống, chăm chú gắp thêm rau vào nồi lẩu một cách bất thường kỹ lưỡng, như thể chỉ cần tập trung vào việc đó thôi là đủ để không ai hỏi cô câu gì nữa. Anh không hỏi. Nhưng trong đầu, anh biết chắc một điều: bất kể chuyện gì đang xảy ra giữa Uyên và Tùng, nó không đơn giản như một bí mật hai người, mà đang kéo theo cả Hạ vào một góc khác của câu chuyện mà Nam chưa nhìn thấy hết.

Hết Chương 8

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 9
← TrướcTiếp →