🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Chiều thứ Ba, Nam có việc phải qua Quận 4 gặp một khách hàng gần văn phòng Uyên, xong việc sớm hơn dự kiến nửa tiếng, anh nhắn hỏi Uyên có rảnh uống cà phê không, tiện đường ghé qua.

Uyên hẹn ở một quán nhỏ gần toà nhà cô làm việc, không gian hiện đại, bàn kính, ghế bọc nỉ xám, khác hẳn không khí Hẻm 118 Nam vừa ghé cuối tuần trước. Cô tới trễ mười lăm phút, xin lỗi rối rít, nói vừa chốt xong một deal căn hộ, khách đổi ý ba lần trong buổi chiều khiến cô muốn phát điên. Cô mặc bộ blazer màu be, tóc uốn nhẹ vừa mới làm lại tuần trước, trên cổ tay là chiếc đồng hồ cô mua sau lần chốt deal lớn đầu tiên trong đời, món đồ cô vẫn hay nói đùa là "cột mốc thoát nghèo" mỗi khi ai đó khen.

"Dạo này sao rồi?" Nam hỏi, giọng bình thường, không có ý dò xét gì đặc biệt lúc đầu.

"Ổn, bận thôi," Uyên trả lời, gọi một ly latte đá, tay xoay chiếc nhẫn ở ngón út, thói quen cô có từ hồi cấp ba, mỗi lần lo nghĩ hoặc mệt mỏi. "Mà mày rảnh dữ vậy, tự nhiên rủ cà phê giữa tuần."

"Có việc gần đây, tiện ghé thôi." Nam cười, rồi hỏi tiếp, cố tình để câu hỏi nghe nhẹ nhàng như một câu chuyện phiếm. "Ê, dạo này Tùng sao rồi? Lâu rồi tao không nói chuyện riêng với nó, chỉ thấy nó vẫn đùa giỡn trong nhóm chat, không biết thiệt sự ổn không."

Uyên khựng lại nửa giây, đủ ngắn để một người không để ý sẽ bỏ qua, nhưng đủ dài với Nam, người vừa dành cả tuần soi từng khoảng lặng của bạn bè mình.

"Chắc ổn," cô nói, tay đưa ly nước lên uống, mắt nhìn ra cửa kính thay vì nhìn Nam. "Nó nhiếp ảnh gia tự do mà, đợt này chắc nhiều show, ít rảnh thôi."

"Ừ," Nam gật đầu, không hỏi thêm, cảm giác được cô đang cố khép câu chuyện lại nhanh hơn bình thường.

Đúng lúc đó, điện thoại Nam rung trong túi quần. Anh lịch sự xin lỗi, rút ra xem, nghĩ có thể là tin nhắn công việc. Nhưng màn hình hiện lên dòng chữ quen thuộc, lần này với một quán khác, một số tiền khác.

GIAO DỊCH MỚI · -1.240.000đ · QUÁN LẨU CÁ KÈO CÔ SÁU · Dự kiến 19:00, thứ Sáu

Mặt Nam chắc đã đổi sắc rõ ràng, vì Uyên đặt ly nước xuống, nghiêng người nhìn qua. "Gì vậy, mặt mày như vừa thấy ma vậy."

Nam do dự một giây trước khi xoay điện thoại cho Uyên xem. Cô đọc dòng chữ, nhíu mày. "Lại nữa hả? Tưởng Lâm nói fix rồi."

"Nó nói đang tìm nguyên nhân, chưa fix được," Nam đáp, giọng chậm lại. "Tao với Lâm hôm Chủ nhật mới ghé quán cậu Lâm, nghe kể chuyện bà ngoại nó hồi xưa cũng hay ghi sổ trước như vậy cho khách."

"Ghi sổ trước á?" Uyên hỏi lại, giọng có chút tò mò lẫn hoài nghi.

"Ừ, kiểu linh cảm gì đó, cậu Lâm kể vậy. Tao cũng chưa hiểu hết." Nam cất điện thoại vào túi, số tiền một triệu hai trăm bốn mươi nghìn vẫn còn lởn vởn trong đầu, một con số lớn hơn hẳn hai lần trước, đủ để anh linh cảm lần này sẽ khác.

Uyên im lặng một lúc, nhìn xuống ly nước của mình, ngón tay vẫn xoay chiếc nhẫn không ngừng. "Quán lẩu cá kèo cô Sáu... hồi xưa tụi mình có ăn ở đó vài lần rồi mà, gần nhà Tùng."

"Ừ, đúng rồi," Nam gật đầu, quan sát phản ứng của Uyên kỹ hơn bình thường. "Mày nghĩ tụi mình nên đi không? Hay lần này tránh, coi thử app có sai không?"

"Tránh sao được," Uyên cười nhạt, một nụ cười không có chút vui nào. "Tùng nó hay tự đặt hẹn nhóm lắm, tránh cỡ nào cuối cùng cũng gặp nhau thôi. Tụi mình có bao giờ chủ động tránh gặp nhau đâu."

Câu nói cuối cùng của cô có gì đó khiến Nam khựng lại, không phải vì nội dung, mà vì cách cô nhấn vào từ "chủ động", như đang tự nhắc chính mình một điều gì đó không liên quan tới Nam. Anh định hỏi thêm, nhưng Uyên đã đứng dậy, nhìn đồng hồ, nói mình phải quay lại văn phòng vì còn một cuộc hẹn khách nữa.

Nam ngồi lại một mình vài phút sau khi Uyên đi, nhìn ra cửa kính, thấy bóng cô hoà vào dòng người trên vỉa hè, dáng đi nhanh hơn bình thường, như đang cố trốn khỏi chính cuộc trò chuyện vừa rồi hơn là trốn khỏi cuộc hẹn khách hàng nào đó.

Anh gọi thêm một ly cà phê nữa, ngồi lại một lúc, mở file Excel ra thêm dòng mới cho giao dịch vừa nhận. Cột ghi chú lần này anh viết dài hơn mọi lần trước: Uyên né câu hỏi về Tùng. Nhắc "chủ động" như đang tự vặn mình. Không rõ hai đứa có chuyện gì, nhưng chắc chắn không phải chuyện nhỏ. Anh đọc lại dòng chữ, rồi đóng laptop, bước ra khỏi quán khi trời đã ngả sang chiều muộn, cảm giác mình vừa chạm vào một sợi chỉ mà kéo nhẹ một cái, cả cuộn len phía sau cũng khẽ rung theo.

Hết Chương 7

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 8
← TrướcTiếp →