Lâm chở Nam bằng xe máy, len qua mấy con hẻm nhỏ mà bản đồ trên điện thoại không hiển thị hết, tới một con hẻm rộng chưa đầy hai mét, hai bên nhà san sát, dây điện chằng chịt trên đầu như mạng nhện. Hẻm 118, biển số sơn xanh đã bong tróc một góc, vẫn còn nguyên như hồi Nam học cấp hai.
Quán nằm sâu trong hẻm, mái tôn cũ, bàn ghế nhựa kê sát tường, một tấm bảng hiệu mới hơn hẳn phần còn lại của quán: "Quán Cô Tư 2", chữ đỏ trên nền vàng, còn thơm mùi sơn dù đã treo được vài năm. Mùi nước mắm kho quyện với mùi khói bếp than bay ra tận đầu hẻm, một thứ mùi Nam nhận ra ngay lập tức dù đã xa nó gần hai mươi năm.
Ông Hai Cảnh đang ngồi quạt than, thấy Lâm chở khách vào thì đứng dậy, cười, hàm răng ám khói thuốc lá vàng nhẹ. "Ủa, thằng Nam hả con? Lớn dữ vậy, hồi đó cỡ này nè," ông giơ tay ngang bụng ra dấu, "giờ cao hơn cậu Hai rồi."
Nam cười, cúi đầu chào, ngồi xuống một trong mấy chiếc ghế nhựa thấp. Lâm gọi hai phần cơm sườn, xong ngồi xuống cạnh Nam, tay cầm ống hút mút nước mía ông Hai mới rót, mắt nhìn quanh quán như đang tìm lại thứ gì đó của trí nhớ cũ.
"Con hỏi cậu về má con hả," ông Hai nói, không đợi Nam mở lời, giọng chậm rãi như đang kể chuyện cho cả một đám con nít ngồi quanh nồi cơm. "Lâm nó nói con thắc mắc chuyện cái app gì đó."
Nam gật đầu, không chắc nên bắt đầu từ đâu. "Dạ, con với Lâm đang tìm hiểu coi cái app chia tiền tụi con dùng, nó lấy dữ liệu từ đâu ra mà... đôi khi đoán trúng phóc mấy chuyện tụi con còn chưa biết."
Ông Hai bật cười, không phải cười nhạo, mà cười như vừa nghe được một câu chuyện quen thuộc từ lâu lắm rồi. Ông ngồi xuống ghế đối diện, rót thêm một ly trà đá cho mình, chậm rãi kể.
"Má tao hồi đó ghi sổ cho khách quen ăn chịu, biết mà, thời đó ai cũng vậy, chưa có cái app nào hết. Nhưng má tao có cái tật lạ, mà hồi nhỏ tao với mấy đứa trong xóm hay chọc má, kêu má coi bói được. Có bữa, khách còn chưa ăn, má đã ghi sẵn một dòng vào sổ, ghi tên người ta, ghi món, có khi ghi trước cả tuần. Ai hỏi thì má nói tỉnh queo, kêu 'thấy vậy thì ghi vậy', không giải thích gì thêm."
"Rồi có đúng không cậu?" Nam hỏi, giọng khẽ lại.
"Đa phần đúng," ông Hai gật đầu, mắt nhìn ra khoảng sân trước quán, nơi vài đứa nhỏ đang chơi đá banh dưới nắng trưa. "Có lần má ghi trước cho một chú thợ hồ trong xóm, ghi ngày, ghi món, đúng một tuần sau chú đó bị tai nạn lao động, nằm viện, cả tháng không đi làm được, gia đình phải ăn chịu thiệt. Có lần má ghi cho một cô bán vé số, ba bữa sau cô đó đẻ sớm, chồng chạy vạy khắp nơi mượn tiền, cuối cùng cũng tới quán má ăn chịu vì hết sạch. Xóm này ai cũng biết chuyện, nhưng không ai dám nói má có 'khả năng' gì hết, sợ má buồn, với lại... nói ra nghe kỳ, ai tin."
Lâm ngồi im, tay cầm ống hút mút liên tục dù ly nước mía đã gần cạn, một thói quen Nam để ý thấy mỗi khi Lâm căng thẳng. Ông Hai đứng dậy, đi vào trong, một lúc sau quay ra với một cuốn sổ bìa da đã sờn, mang theo mùi giấy cũ và mùi ẩm mốc nhẹ của thời gian.
"Cái này cậu giữ lại, không nỡ bỏ," ông đặt cuốn sổ lên bàn, cẩn thận như đặt một vật dễ vỡ. "Con coi thử đi, biết đâu giúp được gì."
Nam lật vài trang đầu, chữ viết tay nghiêng nghiêng, mực đã phai màu theo năm tháng, ghi tên khách, món ăn, số tiền, đôi khi kèm một dòng ghi chú ngắn không liên quan gì tới tiền bạc, kiểu "coi chừng cảm" hay "nhắc nó uống thuốc". Tới gần cuối một trang, anh dừng lại ở một dòng chữ nét mực lem một góc, như bị nước rơi vào lúc viết chưa kịp khô.
Anh nhìn kỹ định dạng của dòng chữ ấy: tên món, số tiền, một khoảng trống, rồi một chữ viết tắt nhỏ phía sau ghi ngày tháng. Cấu trúc đó, cách sắp xếp thông tin đó, giống một cách kỳ lạ với định dạng dòng thông báo "GIAO DỊCH MỚI" vẫn hiện lên trên màn hình điện thoại anh mỗi lần app báo tin.
"Cậu Hai," Nam ngẩng lên, giọng hơi khàn. "Có ai từng chụp lại mấy trang sổ này gửi cho Lâm chưa ạ?"
Ông Hai nhìn Lâm, rồi nhìn Nam, gật đầu chậm rãi, không hề biết câu hỏi đó vừa mở ra một cánh cửa mà cả hai đứa cháu ngồi trước mặt ông còn chưa sẵn sàng bước qua.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 7 →